You are not connected. Please login or register

truyện hay - truyen hay - truyện sắc hiệp - truyện đô thị

Siêu Cấp Tiên Y

Chuyển đến trang : Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 2 trong tổng số 2 trang]

Siêu Cấp Tiên Y - Chương: 26


Ban quản trị


Ban quản trị
Chương 423
Y thuật cao siêu.
Nhóm Dịch: Dung Nhi
Nguồn: Sưu Tầm --- 4vn.eu


Nội dung thu gọn

Trương Văn Trọng híp mắt ngắm nhìn khớp xương đĩa đệm 4- ở trên cột sống của Tiểu Lâm. Giờ phút này, hắn vận khởi linh lực vào hai mắt, lực tập trung cao độ, khiến cho hắn có thể nhìn thấy rõ từng sợi máu li ti và dây thần kinh chằng chịt, chạy quanh tại khối u.
Đám bác sĩ xung quanh đều không rõ ràng hắn đang làm cái gì, còn tưởng rằng Trương Văn Trọng bởi vì ca phẫu thuật khó giải quyết, mà trong bất tri giác không biết nên xuống tay như thế nào.
Chủ nhiệm khoa thần kinh đưa mắt nhìn Trương Văn Trọng, cẩn thận dò hỏi: “Trương giáo thụ, bằng không thì tạm hoãn ca phẫu thuật này đi vậy. Tôi có quan hệ với vài vị chuyên gia ở Bắc Kinh, thỉnh bọn họ tới đây trợ giúp.”
Trương Văn Trọng mỉm cười, nói: “Đâu cần phải phiền phức như thế, tôi sắp bắt đầu tiến hành phẫu thuật rồi đây.”
Ở trong mắt đám bác sĩ xung quanh, khối u sinh trường trên đĩa đệm số 4- của Tiểu Lâm, đang gắt gao dính liền với mạch máu và hệ thần kinh tủy sống. Một khi cắt bỏ khối u, sẽ dễ dàng gây tổn thương đến hệ thần kinh tại nơi này, do đó cũng tạo thành hậu quả khó có thể dự đoán.
Nhưng ở trong mắt Trương Văn Trọng, giữa khối u nội tủy, mạch máu và hệ thần kinh tủy sống, lại cũng không có dính liền thành một thể như tường tượng. Khe hở nhỏ xíu đó, người trần mắt thịt không nhìn ra được, nhưng hắn lại trông thấy tương đối rõ ràng. Sau khi xác định tĩnh huống ổ bệnh xong, hắn cũng chuẩn bị động thủ.
Tuy rằng Trương Văn Trọng có vẻ tin tưởng mười phần, thế nhưng đám bác sĩ xung quanh lại không dám chắc chắn như thế, bọn hắn đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt đều tương đối khẩn trương.
Sau khi Trương Văn Trọng hít sâu một hơi, đem tinh thần của mình điều chỉnh tới trạng thái tốt nhất. Tiếp đó, dưới ánh mắt chờ mong của mọi người, rốt cục hắn cũng vung tay phải lên. Phong Châm cầm trong tay hóa thành một đạo hàn quang sắc bén, lấy tốc độ mắt thường khó có thể nhìn thấy, chuẩn xác đâm xuống miệng vết thương. Truyện "Siêu Cấp Tiên Y " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Người trong nghề vừa động thủ liền biết có giỏi hay không?
Chủ nhiệm khoa thần kinh đảm đương làm trợ mổ cho Trương Văn Trọng, sau khi nhìn thấy một màn này, bên trong đồi mắt kia nhất thời cũng bắn ra hai đạo tinh quang, nhịn không được âm thầm tán thưởng: “Quá nhanh, quá chuẩn, quá ổn! Không nghĩ ra, tài nghệ của Trương giáo thụ trên phương diện ngoại khoa cũng rất cao minh. Chẳng cần nói đâu xa chỉ với một dao này.., à không đúng, chỉ với một châm này đã vượt trội hơn ta rồi. Hơn nữa, tố chất tâm lý cùng tài nghệ của hắn, phóng mắt nhìn khắp Ung Thành, thậm chí là cả tỉnh Thiên Nam, đều có thể tự xưng là nhất lưu cao thủ! Có lẽ ca phẫu thuật lần này cho Tiểu Lâm, hẳn là sẽ thành công đi!” Truyện "Siêu Cấp Tiên Y " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Mới lúc trước, trong lòng còn tràn đầy lo lắng. Thế nhưng lúc này chủ nhiệm khoa thần kinh nhiều ít cũng đã buông lỏng tâm tinh, mở căng hai mắt ra nhìn Trương Văn Trọng, muốn quan sát xem kế tiếp hắn sẽ hành động như thế nào.
Mà khi Trương Văn Trọng dùng Phong Châm, bắt đầu tiến hành cắt bỏ khối u sinh trường tại đĩa đệm số 4- trên xương sống của Tiểu Lâm. Thì cả đám bác sĩ đến quan sát học tập, đều không tự chủ được vươn cổ lên nhìn....Nhìn xem đến tột cùng thì Trương Văn Trọng phẫu thuật như thế nào.
Thế nhưng vừa nhìn, cũng làm cho bọn họ nhíu chặt mày lại, tâm tình lo lắng bất an không yên. Thậm chí, có mấy người trong đó thiếu chút nữa đã há miệng kêu ra thành tiếng. May mắn, bọn hắn phản ứng kịp thời, nhanh chóng đem thanh âm mới ra khỏi cổ họng, nuốt ngược trở xuống.
Bời vì, mỗi lần Phong Châm trong tay Trương Văn Trọng hạ xuống, đều dừng ở giữa khe hở nhỏ xíu của mạch máu cùng hệ thống dây thần kinh tại tủy sống. Nhưng ánh mắt của đám bác sĩ kia, không có tinh tường như Trương Văn Trọng, cũng không biết đến sự tồn tại của khe hở này. Cho nên, tại bọn họ xem ra mỗi lần Phong Châm hạ xuống, đều như cắt qua mạch máu và hệ thống dây thần kinh tại tủy sống. Tinh huống nguy hiểm như vậy, rất có thể sẽ gây ảnh hưởng di chứng đến cho bệnh nhân. Thế nên, ở trong lòng của bọn họ tự nhiên cũng đều cảm thấy căng thẳng.
Một châm...Hai châm....Ba châm.
Phong Châm trong tay Trương Văn Trọng liên tục nâng lên hạ xuống. Cả gian phòng phẫu thuật cũng trở nên yên tĩnh, không một tiếng động. Bất tri giác bầu không khí liền biến thành áp lực phá lệ.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, luôn luôn im lặng, mải miết tiến hành phẫu thuật, rốt cuộc Trương Văn Trọng cũng đã lên tiếng: “Đưa cho tôi một con vít.” ( vít xương chuyên dụng để làm phẫu thuật.)
Chủ nhiệm khoa thần kinh vội vàng nhét một con vít vào trong tay Trương Văn Trọng, vừa có chút tò mò, lại vừa có chút chờ mong dò hỏi: “Trương giáo thụ, anh cần con vít xương này làm gì thế?”
“Còn làm gì nữa? Đương nhiên là muốn cố định đĩa đệm, rồi cắt bỏ khối u nội tủy ra.” Trương Văn Trọng cũng không ngẳng đầu lên mà nói. Tiếp theo dùng vít xương cố định đĩa đệm số 4-, và tiến hành cắt bỏ khối u.
Lúc này đây, chủ nhiệm khoa thần kinh cũng phản ứng mau lẹ vội vàng chuyển khay inox tới, đế Trương Văn Trọng đem khối u nội tủy kia bỏ vào trong khay.
Nhìn khối u nội tủy nằm trong khay, nguyên bản cả gian phòng giải phẫu đang tĩnh lặng, nhất thời sôi nổi hẳn lên. Đám bác sĩ đến quan sát học tập, đều duỗi thẳng cổ, âm thầm đánh giá khối u nội tủy nằm trong khay.
“Cắt bỏ khối u thành công rồi! Trương giáo thụ đã cắt bỏ khối u thành công rồi.”
“Quả nhiên là thần kì, không hồ danh là Trương giáo thụ được mọi người xa gần ca tụng! Lần này tôi thực sự tâm phục khẩu phục rồi.”
Lúc này hai vợ chồng Lữ Lương cũng nghe thấy thanh âm nghị luận sôi nổi của các bác sĩ, tâm tinh bất an trong lòng nhất thời liền bị quét sạch bách. Bọn họ đè nén không được nội tâm vui sướng, vạn phần kích động nói: “Thành công, ca phẫu thật thành công rồi sao?...”
Hai vợ chồng bọn họ đã chịu áp lực quá lâu rồi. Giờ phút này cũng không chịu nồi thêm nữa, liền Ồm nhau, nức nở khóc rống lên.
Sau khi cắt bỏ khối u, tháo vít xương đĩa đệm ra Trương Văn Trọng liền nhìn chủ nhiệm khoa thần kinh nói: “U nội tủy của Tiểu Lâm đã hoàn toàn được cắt bỏ xuống rồi. Chuyện kế tiếp, giao cho các vị làm, có được không?”
“Ok, phần việc kế tiếp liền giao cho chúng tồi đảm nhiệm đi.” Chủ nhiệm khoa thần kinh diễn cảm nghiêm túc, gật đầu nói.
Sau khi giao nốt phần việc còn lại cho chủ nhiệm khoa thần kinh, Trương Văn Trọng cũng khử trùng Phong Châm, để nó trở về trong hộp. Lúc này mới cất bước đi tới trước mặt hai vợ chồng Lữ Lương, nói: “May mắn không làm nhục mệnh, tôi đã cắt bỏ khối u cho Tiếu Lâm thành công rồi! Lát nữa, tôi sẽ kê một đơn thuốc, hai người chiếu theo đơn mà bốc thuốc, sắc cho Tiểu Lâm uống. Tiếp tục kết hợp một số phương pháp vật lí trị liệu, chẳng bao lâu sau, thể trạng của Tiểu Lâm cũng sẽ khôi phục như một đứa trẻ binh thường.” Truyện "Siêu Cấp Tiên Y " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai vợ chồng Lữ Lương, nức nở nói: “Cám ơn anh, bác sĩ Trương, chúng tôi thật sự không biết phải báo đáp ân tinh này như thế nào.”
Trương Văn Trọng cười nói: “Đó là chuyện tôi phải làm thôi! À đúng rồi, Lữ tiên sinh, ông đưa số tài khoản ngân hàng của ông cho tôi. Nhân tiện tôi cũng đi chuyển hai mươi vạn đồng sang cho ông luôn.”
Lữ Lương vội vàng xua tay, nói: “Hai mươi vạn kia tôi không dám lấy đâu, coi như đó là phần tạ lễ công sức anh chữa bệnh cho con trai tôi đi.”
Trương Văn Trọng lắc đầu nói: “Vậy cũng không được. Tôi đã nói rồi, hai việc này là hoàn toàn khác nhau.”
Cuối cùng Lữ Lương đành phải báo ra số tài khoản ngân hàng của mình cho Trương Văn Trọng.
Sau khi ghi nhớ số tài khoản ngân hàng. Trương Văn Trọng kêu người mang giấy bút tới, viết đơn thuốc cấp cho Lữ Lương xong, lúc này mới chịu thu thập đồ đặc của minh, xoay người rời khỏi phòng giải phẫu.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương: 27


Ban quản trị


Ban quản trị
Chương 434
Mị lực nhân cách của Trương Văn Trọng.
Nhóm Dịch: Dung Nhi
Nguồn: Sưu Tầm --- 4vn.eu


Nội dung thu gọn

Vốn Trương Văn Trọng dự định phẫu thuật xong cho tiểu Lâm sẽ rời khỏi bệnh viện huyện Hòa Đình, trở về phòng y tế tiếp tục làm việc, nhưng có một câu nói rất đúng: Kế hoạch vĩnh viễn không theo nổi biến hóa.
Ngay khi Trương Văn Trọng vừa thay xong quần áo, đi ra khỏi phòng giải phẫu, mới kinh ngạc phát hiện, bên ngoài phòng giải phẫu đã đứng đầy người. Những người này, toàn bộ là bệnh nhân cùng người nhà bệnh nhân nghe tin chạy tới. Bọn họ vây quanh phòng giải phẫu trong ngoài ba tầng, cảnh tượng chật như nêm cối.
Giờ khắc này nhìn thấy Trương Văn Trọng từ bên trong phòng giải phẫu đi ra, những bệnh nhân cùng người nhà họ đã sớm chờ lâu, giống như nước thủy triều đều hướng Trương Văn Trọng vọt tới, ồn ào mở miệng thỉnh cầu:
“Bác sĩ Trương, phiền anh khám bệnh dùm tôi đi. Bệnh bao tử đã dằn vặt tôi suốt mấy chục năm rồi, đã khám nhiều bác sĩ, uống nhiều thuốc, nhưng vẫn bị tái phát, chưa từng lành hẳn bao giờ.
“Trương giáo thụ, ông nội tôi bị bệnh tim, anh có thể khám cho ông được không? Cầu anh, lão nhân gia đã bảy mươi tuổi, thân thể suy yếu vô cùng, không chịu đựng nổi nữa...”
“Bác sĩ Trương, con gái của tôi bị viêm màng não, nhìn thấy hình dạng thống khổ của nó, tôi thật sự rất đau lòng, van cầu anh, khám dùm nó một lần đi.”
Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người ồn ào kêu lên, rất nhanh không nghe được bọn họ đang nói điều gì.
Cảnh tượng trước mắt đúng là vượt ngoài sự dự liệu của Trương Văn Trọng, làm hắn có cảm giác trở tay không kịp. Hắn không khỏi há to miệng, nhìn Triệu Khánh Thuận đang đứng bên cạnh hỏi: “Triệu viện trưởng, xảy ra chuyện gì vậy?” Truyện "Siêu Cấp Tiên Y " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Triệu Khánh Thuận cũng bị một màn trước mắt làm chấn kinh, làm viện trường của bệnh viện nhân dân huyện Hòa Đình, hắn cũng xem như là một nhân vật có kiến thức rộng rãi. Nhưng cảnh tượng ly kỳ trước mắt, hắn thật sự chưa nhìn thấy qua bao giờ. Sau thoáng ngây người, hắn mới phục hồi lại tinh thần, hồi đáp: “Đây đại khái là bệnh nhân nằm tại bệnh viện cùng người nhà của họ sau khi nghe nói Trương giáo thụ xuất hiện trong bệnh viện chúng tôi, liền chạy tới đây, muốn nhờ anh xem bệnh cho bọn họ thì phải? Trương giáo thụ, xin anh yên tâm, tôi lập tức gọi bảo an của bệnh viện đến đây, tách bọn họ ra, hộ tống Trương giáo thụ rời khỏi bệnh viện!” Vừa nói hắn vừa liếc nhìn biểu tinh của Trương Văn Trọng, rất sợ bởi vì việc này mà lưu lại ấn tượng xấu trong lòng hắn.
Trương Văn Trọng bật cười, lắc đầu nói: ‘Tôi chỉ là một bác sĩ, cũng không phải chính khách hay đại minh tinh, cần gì có bảo an hộ tống?”
Triệu Khánh Thuận hơi sửng sốt, lúc này hắn cũng đoán không ra tâm tư của Trương Văn Trọng, chỉ cần thận hỏi: “Như vậy ý của Trương giáo thụ là?”
“Làm một bác sĩ, xem bệnh chữa bệnh cho bệnh nhân vốn là thiên chức của tôi.” Nhìn đoàn người như nước thủy triều vọt tới, trên mặt Trương Văn Trọng không hề có biểu tinh bất mãn, trái lại còn mĩm cười. Dáng tươi cười của hắn lộ vẻ chân thành, không phải như dáng tươi cười dối trá của các vị chính khách hay ngôi sao điện ảnh. Hắn nói: “Nếu mọi người muốn nhờ tôi xem bệnh cho họ, thì tôi sẽ xem. Triệu viện trưởng, có thể nhờ ông giúp tồi một chuyện không?”
Tuy rằng thái độ làm người của Trương Văn Trọng rất khiêm tốn, thế nhưng Triệu Khánh Thuận cũng không dám quá tùy tiện ở trước mặt hắn, vẻ mặt tươi cười nhanh miệng nói: “Sao Trương giáo thụ lại nói những lời này, phàm là anh có gì cần, chỉ phân phó là được. Tồi nhất định cạn kiệt toàn lực làm tốt cho anh!”
Trương Văn Trọng nói: “Phiền phức ông cho tôi mượn một gian phòng, tôi sẽ xem bệnh cho mọi người.”
Triệu Khánh Thuận vừa nghe, nhất thời liền quá đỗi vui mừng.
Trương Văn Trọng là chuyên gia y học nồi danh trong ngoài nước, nếu như hắn chịu ở tại bệnh viện nhân dân huyện Hòa Đình tọa chấn, dù chỉ một lần trong ngày hôm nay, không thể nghi ngờ đối với bệnh viện nhân dân huyện Hòa Đinh sẽ khởi lên tác dụng quảng cáo cực lớn!
Chuyện tốt như vậy Triệu Khánh Thuận cầu còn không được, làm sao ngu ngốc mà đi cự tuyệt? Hắn rất sợ Trương Văn Trọng đổi ý, nhanh nhẹn gật đầu: “Không thành vấn đề, không thành vấn đề. Trương giáo thụ chịu hạ minh chẩn bệnh tại bệnh viện chúng tôi, đó là vinh hạnh lớn lao! Như vậy đi, xin mời Trương giáo thụ dùng phòng làm việc của tồi khám bệnh được chứ?”
“Đều nhờ ông an bài dùm thôi.” Trương Văn Trọng nói: “Mặt khác, còn phải phiền phức Triệu viện trưởng, tìm vài người đến hỗ trợ duy trì trật tự một chút. Tốt nhất là để bệnh nhân có bệnh nặng xếp hàng phía trước, mà bệnh nhân có bệnh nhẹ xếp hàng phía sau.”
Triệu Khánh Thuận vỗ ngực đáp: “Không thành vấn đề, việc này giao cho chúng tôi làm, bảo chứng sẽ không để Trương giáo thụ thất vọng!” Sau đó hắn nhìn đoàn người đang vây quanh chật như nêm cối, không khỏi cau mày nói: “Xem ra tôi phải gọi điện thoại cho bảo an đến. Bằng không chúng ta đừng mơ tưởng đi xuyên qua đoàn người này. Kỳ thực việc này tôi không sợ, chỉ sợ họ chen chúc làm tốn thương Trương giáo thụ mà thôi.” Hắn lấy ra điện thoại, chuẩn bị gọi cho bảo an.
Trương Văn Trọng xua tay, ngăn trở: “Ông không cần gọi bảo an, để xem tôi có thể Nói họ nhường đường ra không.”
Triệu Khánh Thuận nói: “Những người này tất cả đều vội vã muốn nhờ Trương giáo thụ xem bệnh cho họ. Làm sao dễ dàng chịu nhường đường?” Lời tuy nói như vậy, nhưng hắn vẫn tạm thời ngừng việc gọi điện thoại. Truyện "Siêu Cấp Tiên Y " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Trương Văn Trọng đưa tay về hướng đoàn người làm ra thủ thế như tạm dừng, sau đó gương mặt mỉm cười nói: “Mọi người hãy nghe tôi nói, vừa rồi tôi đã bàn xong với Triệu viện trưởng, hiện tại sẽ đến phòng làm việc của viện trưởng, xem bệnh cho mọi người. Có ai cần tôi xem bệnh, còn thỉnh trật tự xếp hàng. Mặt khác, bệnh tinh còn nhẹ, hoặc châm thỉnh chủ động nhường cho bệnh nhân bệnh nặng, bệnh gấp được xếp hàng phía trước. Mọi người cũng đừng nên lo lắng sẽ không tới lượt minh, tôi bảo chứng với mọi người, không xem hết toàn bộ cho các vị, tôi sẽ không dừng lại. Hiện tại, còn thỉnh mọi người nhường dùm một con đường, để tôi và Triệu viện trường đến phòng làm việc, sớm xem bệnh cho các vị một chút.”
Thanh âm nói chuyện của Trương Văn Trọng cũng không lớn, có vẻ rất nhu hòa, làm cho người ta nghe xong liền có cảm giác người bạn tốt hàng xóm đang nói chuyện phiếm với minh, hoàn toàn không có loại cảm giác ngăn cách như các bác sĩ binh thường cùng bệnh nhân. Đồng thời, làm kẻ khác kinh ngạc chính là, tuy thanh âm không lớn, nhưng rõ ràng truyền vào trong tai từng người, làm những người nghe được lời nói, đều sinh ra một cảm giác kỳ diệu. Phảng phất như Trương Văn Trọng đang đứng bên cạnh, gương mặt mĩm cười nhìn mình nói chuyện.
Trong khoảng thời gian ngắn, đoàn người đang tràn về hướng Trương Văn Trọng, không tự chủ được ngừng chân lại, mà hoàn cảnh nguyên bản ầm ĩ, trong khoảnh khắc liền vắng vẻ xuống tới.
Nhưng dù vậy lại không thấy ai nhường đường.
Triệu Khánh Thuận nhìn đoàn người chung quanh, lại nhìn Trương Văn Trọng, đang định mở miệng nói chúng ta nên gọi bảo an tới, thì có một thanh âm đã truyền ra từ trong đám người: “Bác sĩ Trương, anh nói đều là thật chứ? Anh thực sự sẽ ở nơi này xem bệnh dùm chúng tôi sao?” Những lời này cũng đều nói ra tiếng lòng của các bệnh nhân cùng người nhà của họ. Mọi người đều nhìn về phía Trương Văn Trọng, chờ đợi câu trả lời thuyết phục của hắn.
“Đương nhiên là thật” Trương Văn Trọng mỉm cười nói: “Tôi có nói dối, cũng tuyệt không nói dối với bệnh nhân!”
Nghe thấy được những lời này của Trương Văn Trọng, mọi người ghé tai nhau, không bao lâu, người đứng trước đoàn người bắt đầu lui về hai bên nhường đường. Ngay sau đó, càng ngày càng nhiều người lui ra hai bên, nguyên sóng người đang cuộn trào mãnh liệt, không ngờ thật sự tự phát nhường ra một con đường.
Nhìn thấy một màn như vậy Triệu Khánh Thuận triệt để sợ ngây người.
May mắn chính là, hắn còn nắm chặt điện thoại, bằng không hắn sẽ giống như Xích Hà đạo trưởng tuột tay làm rơi xuống đất.
Trương Văn Trọng nhìn mọi người mỉm cười gật đầu tạ ơn: “Cảm ơn mọi người phối hợp.” Sau đó hắn vỗ vai Triệu Khánh Thuận đang đứng ngây ra như gà gỗ nói: “Đi thôi, Triệu viện trưởng, còn phải phiền ông giúp tôi dẫn đường, tôi không tim được phòng làm việc của ông ở đâu.”
Lúc này Triệu Khánh Thuận mới phục hồi lại tinh thần, giống như trong mộng mới tỉnh, hắn nhanh miệng gật đầu đáp: “Ác, phải, thỉnh Trương giáo thụ đi theo tôi.” Dứt lời, hắn dẫn Trương Văn Trọng đi tới phòng làm việc của minh.
Nhưng Triệu Khánh Thuận thật sự không ngờ nỗi khiếp sợ của hắn vẫn còn chưa kết thúc. Sau khi đưa Trương Văn Trọng vào phòng làm việc, Triệu Khánh Thuận lập tức dẫn tới mấy bảo an và nhân viên y tế để duy trì trật tự, nhưng làm hắn rất tức giận khi nhìn thấy những người này rất nhanh lui về.
Sắc mặt Triệu Khánh Thuận nhất thời tối sầm xuống tới. Hắn trừng mắt nhìn họ, bất mãn chất vấn: “Không phải tôi cho các anh chị đi bảo trì trật tự hay sao? Sao lại bỏ chạy trở về?”
Làm kẻ khác hiếu kỳ chính là trên mặt những người này đều mang theo biểu tinh khiếp sợ, bọn họ đáp: “Viện trưởng, không cần phải duy trì trật tự nữa.”
“Không cần phải duy trì trật tự?” Triệu Khánh Thuận nhíu mày khó hiểu hỏi: “Lời này của các anh chị có ý tứ gì? Ân? Nếu không giải thích rõ ràng tôi sẽ không bỏ qua cho các người!” Truyện "Siêu Cấp Tiên Y " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vài người vội vàng hồi đáp: “Bệnh nhân đến nhờ Trương giáo thụ xem bệnh, toàn bộ tự xếp hàng, lại còn tự sắp xếp nhường cho bệnh nhân bệnh nặng đứng trước, mọi người đi tới lui vài vòng, phát hiện mình ở đó cũng không có việc gì làm, nên đành đi trở về.”
“Cái gi? Không ngờ còn có chuyện như vậy?” Triệu Khánh Thuận không khỏi kinh hô lên. Sau đó ánh mắt hắn liếc nhìn Trương Văn Trọng, trợn mắt líu lưỡi nói: “Mị lực nhân cách của người này, cũng thật quá lớn đi thôi?”
Kỳ thực chuyện này cũng không phải toàn bộ đều do Trương Văn Trọng gây ra.
Bất luận là bác sĩ nào, chỉ cần thật tinh thành ý thân cận đối đãi tốt với bệnh nhân, như vậy hắn tự nhiên cũng sẽ nhận được sự tôn kính và tán thành tận sâu trong nội tâm của bệnh nhân đối với hắn.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương: 28


Ban quản trị


Ban quản trị
Chương 435
Bữa cơm đơn giản lại phong phú.
Nhóm Dịch: Dung Nhi
Nguồn: Sưu Tầm --- 4vn.eu
Trương Văn Trọng đích thật giữ đúng lòi hứa của minh, ờ bên trong phòng làm việc của Triệu Khánh Thuận khám bệnh cho các bệnh nhân, thậm chí cũng chưa từng nghĩ đến muốn uống một ngụm trà hay đi wc khoảnh khắc nào.
Sau khi viết xong đơn thuốc cho bệnh nhân cuối cùng, căn dặn bệnh nhân những điều cần chú ý, đợi hắn ra khỏi phòng làm việc, lúc này Trương Văn Trọng mới đứng dậy, hoạt động thân thế cứng ngắc của minh một chút.
Giờ khắc này, ngoài cửa sổ sắc tròi đã sớm tối đen. Trương Văn Trọng ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ trên vách tường, đã sắp đến mười giờ tối. Hắn thu thập đồ đạc một chút, định chuẩn bị rời khỏi đây.
Triệu Khánh Thuận đi vào, vẻ mặt tươi cười lấy lòng, nói: “Trương giáo thụ, ngày hôm nay thật khổ cực cho anh. Anh xem anh kìa, lo khám bệnh cho bệnh nhân, thậm chí cơm tối cũng chưa từng kịp ăn. Được rồi, tôi đã đặt bàn ở trong một tửu lâu tốt nhất huyện Hòa Đình, nếu như Trương giáo thụ không chê, chúng ta đi ăn một bữa cơm được chứ?”
Trương Ván Trọng lại lắc đầu cự tuyệt: “Không cần, lúc này tôi thật sự rất mệt, huống chi giờ này cũng không còn sớm, tôi còn phải chạy về Ung Thành. Chuyện ăn cơm để bữa khác vậy.”
Triệu Khánh Thuận tự nhiên không muốn đơn giản buông tha cơ hội mời Trương Ván Trọng ăn cơm, vội vàng khuyên nhủ vài câu. Nhưng Trương Văn Trọng cũng quyết tâm không đi, cuối cùng hắn cũng chì đành thôi, không thể tránh được thở dài một hơi, nói: “Được rồi, nếu Trương giáo thụ còn có việc, tôi cũng không dám tiếp tục miễn cưỡng. Ngày sau nếu như còn có cơ hội, tôi mời Trương giáo thụ đi dùng cơm, còn hi vọng anh có thế đáp ứng, đừng cự tuyệt tôi như bây giờ.”
Trương Ván Trọng mỉm cười, cũng không tiếp lòi, cất bước đi ra khỏi phòng làm việc.
“Trương giáo thụ, thinh chờ một chút, tôi còn đồ đưa anh.” Triệu Khánh Thuận nói, lấy ra một phong thư dày, hai tay đưa cho Trương Văn Trọng.
“Triệu viện trưởng, đây là thứ gì vậy?” Trương Văn Trọng cũng không vội vã tiếp nhận phong thư, mà híp mắt lại vẻ mặt nghi hoặc hỏi.
Triệu Khánh Thuận vẻ mặt tươi cười nói: “Đây là tiền chần bệnh bệnh viện trả cho anh, còn mong muốn anh đừng ngại ít, có thể nhận lấy nó.”
“Tiền chần bệnh?” Vùng lông mày của Trương Ván Trọng không khôi cau lại, nói: “Ông thu hồi lại đi, tôi xem bệnh ở đây, không phải là vì tiền.”
“Đúng vậy, đúng vậy, y đức của Trương giáo thụ, tôi luôn rất bội phục.” Triệu Khánh Thuận lại nịnh hót vài câu, cười giải thích: “Bất quá tiền chẩn bệnh chính là lệ cũ. Mỗi lần thỉnh chuyên gia đến chỗ chúng tôi tọa chẩn, chúng tôi đều sẽ gởi một số tiền chẩn bệnh, xem như là đáp tạ. Cho nên còn hi vọng Trương giáo thụ có thể nhận lấy số tiền này, nhận lấy một phen tâm ý của chúng tôi.” Nói xong hắn làm như muốn nhét phong thư vào trong tay Trương Văn Trọng.
Nhưng Trương Văn Trọng kiên quyết không chịu thu số tiền chẩn bệnh, biểu tình hắn nghiêm túc nói: “Tôi mặc kệ đây có phải lệ cũ gì hay không, dù sao tôi sẽ không lấy số tiền này. Nếu như ông thực sự muốn đáp tạ tôi, không bằng đem một số bệnh nhân gặp gia cảnh trắc trở, giảm bớt tiền thuốc men giúp bọn họ.”
“Vậy...” Triệu Khánh Thuận không khôi do dự.
Trương Văn Trọng hỏi: “Thế nào? Chuyện này không thể làm được sao?”
Triệu Khánh Thuận nhanh miệng nói: “Trương giáo thụ sao lại nói vậy? Chuyện này đương nhiên có thể làm được! Kỳ thực bệnh viện chúng tôi vẫn luôn chiếu cố rất nhiều cho bệnh nhân có gia cành nghèo khó. Như vậy đi, tôi cho người đi xác nhận những bệnh nhân đang nằm viện có gia cành tương đối trắc trở, lại cho bọn họ giảm miễn tiền thuốc men. Đến lúc đó, tôi sẽ đem chuyện này viết thành một bàng thống kê chi tiết, giao cho Trương giáo thụ xem.”
“Giao cho tôi xem thì không cần.” Trương Ván Trọng nói: “ông chỉ cần nhớ kỹ câu nói, người đang làm, trời đang nhìn. Mọi việc đều phải làm theo đúng lòng trời, đúng với chính lương tâm của mình.”
“Dạ, dạ, Trương giáo thụ nói rất đúng.” Triệu Khánh Thuận cười theo nói: “Trương giáo thụ hiện tại muốn đi phải không? Tôi tiễn anh một đoạn đường.”
Theo Triệu Khánh Thuận đưa tiễn, Trương Văn Trọng đi ra khỏi phòng làm việc, cất bước đi tới bên thang máy. Ngay khi cửa thang máy vừa mở, Trương Văn Trọng và Triệu Khánh Thuận chuẩn bị bước vào trong thang máy, cũng ngoài ý muốn nhìn thấy, vợ chồng Lữ Lương cùng tiểu Lâm đang ngồi trên xe đẩy, cũng ở bên trong thang máy. Truyện "Siêu Cấp Tiên Y " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Nhìn thấy tình cảnh này, Trương Văn Trọng không khỏi nhíu mày, nhìn Lữ Lương nói: “Tiểu Lâm vừa làm xong phẫu thuật, hai vị không để nó nằm trên giường bệnh nghi ngơi, dùng xe đẩy đưa nó ra đây làm gì? Hơn nữa hiện tại sắc trời đã tối, đã rất lạnh, vạn nhất để tiểu Lâm cám lạnh nhiễm bệnh, chẳng phải sẽ làm chậm trễ tiến trình khang phục của nó?”
Vợ chồng Lữ Lương có chút xấu hổ, trong khoảnh khắc không biết nên làm sao trả lời. Ngược lại tiểu Lâm thì mờ miệng nói: “Chú Trương, chú đừng trách cha mẹ cháu, là cháu đòi họ đưa cháu cùng đến. Cháu nghe nói chú Trương muốn về, cho nên muốn tói nói tiếng tạm biệt với chú, à, còn nữa, còn muốn nói lời “cảm ơn”.”
Trương Văn Trọng không khỏi nở nụ cười, ngồi xổm người xuống, sờ vào đầu nó, khẽ nói: “Không cần cảm ơn chú, muốn nói cảm ơn, cháu phải nói với cha mẹ minh. Họ là người nỗ lực cho cháu nhiều nhất. Được rồi tiểu Lâm, chú phải đi, cháu nên nghe lời cha mẹ và các cô chú bác sĩ, chăm chỉ tiến hành rèn đúc khang phục, tranh thủ sớm ngày triệt để khôi phục.”
“Ân.” Tiểu Lâm cố sức gật đầu, sau đó biểu tinh chợt nghiêm túc lên, nhìn Trương Văn Trọng, trịnh trọng nói: “Chú Trương, khi nào cháu trưởng thành, cũng muốn trở thành một vị bác sĩ xuất sắc như chú, có thể vì mọi người giải trừ nỗi thống khổ vì bệnh tật!”
Biểu tình và giọng nói của tiểu Lâm cực kỳ khả ái, làm cho người chung quanh đều vui vẻ. Trương Văn Trọng mỉm cười, nhẹ vỗ về lên đầu hắn, nói: “Chú tin tưởng tiểu Lâm nhất định có thể trở thành một bác sĩ xuất sắc!” Truyện "Siêu Cấp Tiên Y " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vợ của Lữ Lương lúc này đem ra một cà mèn giữ ấm, có chút thấp thỏm lo lắng nói: “Bác sĩ Trương, nghe nói anh vẫn luôn bận rộn xem bệnh cho bệnh nhân, thậm chí cả cơm tối còn chưa ăn, tôi và lão Lữ suy nghĩ, thấy anh sắp khám xong cho bệnh nhân, vì vậy vội vàng về nhà nấu một chút canh đến cho anh, cũng không biết anh có chê bai...”
“Canh?” Triệu Khánh Thuận nhịn không được trong lòng thầm nói: “Trương giáo thụ ngay cả tôi mời đến nhà hàng ăn cơm còn cự tuyệt, làm sao lại tiếp nhận một chút canh binh thường của cô chứ? Xem ra tâm huyết của cô xem như đã uổng phí.”
Nhưng Triệu Khánh Thuận cũng đã đoán sai.
Lần này Trương Văn Trọng cũng không cự tuyệt, mà mỉm cười tiếp nhận cà mèn giữ ấm, mở ra ngửi một chút, nói: “Ân, thơm đến như vậy, thực sự làm tôi thèm nhỏ dãi. Tôi vui vẻ còn chưa kịp, làm sao lại ghét bỏ chứ? Vừa lúc tôi đang đói bụng, sẽ không khách khí. Chị dâu, cảm ơn.” Nói xong hắn cầm cà mèn, đứng ngay tại chỗ húp soàn soạt. Vừa ăn vừa tấm tắc tán thán: “Thơm quá ăn thật ngon, chị dâu, tài nghệ của chị thật sự không tệ. Lữ tiên sinh, anh thật có phúc.” ( đối thoại cũ là ông vì theo tinh huống lạ mặt, gọi xã giao. Còn tinh huống giờ lại khác.)
Vợ chồng Lữ Lương không khỏi nở nụ cười.
“Chú, cho chú cái này.” Ngay khi Trương Văn Trọng đang ăn canh, tiểu Lâm thò tay vào túi lấy ra một quả trứng gà đã lạnh tanh, giao vào trong tay Trương Văn Trọng, nói: “Quả trứng này, lúc cháu ăn cơm chiều đã lén lưu lại cho chú. Nhưng bây giờ đã lạnh rồi.”
Trương Văn Trọng tiếp nhận trứng gà lặng lẽ truyền vào một tia linh lực. Trong nháy mắt quả trứng lạnh giá biến thành nóng hối. Đồng thời hắn giả ra biếu tinh kinh ngạc, nói: “Tiểu Lâm, cháu nói trứng gà bị lạnh sao? Nó còn nóng hổi này, không tin cháu sờ thử xem.”
Tiểu Lâm hiếu kỳ đưa tay sờ thử, trên mặt nhất thời đầy biểu tình kinh ngạc, di một tiếng nói: “Thật kỳ quái, quả trứng này đúng thật là nóng, thế nhưng cháu rõ ràng nhớ kỹ vừa rồi nó rất lạnh nha, thế nào đột nhiên lại nóng vậy? Đây đã xảy ra chuyện gì?”
Trương Văn Trọng tự nhiên sẽ không giải thích nguyên nhân cho nó nghe, cười nói sang chuyện khác: “Tiểu Lâm, hôm nay cháu vừa làm giải phẫu, cần phải có chút trứng gà để tẩm bổ. Như vậy đi, trứng gà này hai chú cháu minh mỗi người ăn phân nửa cháu cũng không thể cự tuyệt. Nếu như cháu cự tuyệt, chú cũng sẽ không ăn.”
“Vậy.., được rồi ạ.” Tiểu Lâm gật đầu nói.
Trương Văn Trọng đặt cà mèn xuống đất, sau đó bẻ trứng gà làm đôi, cùng tiểu Lâm mỗi người ăn một nửa.
Bên trong nửa quả trứng tiểu Lâm ăn vào, Trương Văn Trọng đã truyền một tia linh lực tinh thuần vào đó sau khi được tiểu Lâm ăn vào bụng, lập tức liền dung nhập trong máu của nó, có thể làm nhanh thêm tốc độ khang phục thân thể nó.
Bữa cơm tối này, tuy không phải quỳnh tương ngọc lộ cũng không phải sơn trân hải vị, chỉ một chén canh nóng và nửa quả trứng gà, thế nhưng Trương Văn Trọng ăn vô cùng ngọt ngào.
Một chén canh nóng hôi hổi, nửa quả trứng gà, không chỉ làm thân thể Trương Văn Trọng ấm áp, đồng thời cũng làm trái tim hắn ấm áp.
Triệu Khánh Thuận đứng một bên nhìn thấy, không khỏi hồi tưởng chuyện vài chục năm trước, khi mình vừa trở thành bác sĩ.
Vào thời đại đó, tuy rằng vật chất phi thường thiếu thốn, nhưng thường xuyên có thể thu được trứng gà hoa quả thậm chí là củi gạo muối dầu do bệnh nhân cấp cho, ở thời đại đó, bác sĩ được mọi người tôn trọng, được người kính ngưỡng. Truyện "Siêu Cấp Tiên Y " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Rốt cục là vì điều gì, làm quan hệ giữa bác sĩ và người bệnh vốn thân như người một nhà lại biến thành khẳn trương xa lạ như bây giờ?
Là lợi ích sai khiến?
Hay lòng người khó dò?
Nhìn Trương Văn Trọng đang ở chung vui vẻ với gia đình họ Lữ, Triệu Khánh Thuận lâm vào trầm tư.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương: 29

Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 2 trong tổng số 2 trang]

Chuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog