You are not connected. Please login or register

truyện hay - truyen hay - truyện sắc hiệp - truyện đô thị

new quan lộ trầm luân 4

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Ban quản trị


Ban quản trị
Chương 257 Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai mươi phần trăm (20%)
Nguồn dịch: Nhóm dịch Quan Trường -metruyen.com


Nội dung thu gọn

Sau khi nhận được tin tức, Diệp Tử Thanh về nhà sớm hơn thường ngày nửa tiếng. Nỗi nhớ trong cô quay quắt đến ngay cả nửa giờ cũng không muốn đợi nữa, trực tiếp xin phép y tá trưởng, vội vàng mang giỏ xách rời đi.
Diệp Tử Thanh bước đi trong âm thanh trong trẻo của đôi giày. Từng bước đi của cô hoặc là kinh động mê say, hoặc dưới ánh mắt thèm muốn đố kị. Diệp Tử Thanh đi ngang qua hành lang tới trước sảnh bệnh viện. Mọi người đều nói đồ vật cho dù rất đẹp nhưng trải qua thời gian dài cũng làm cho thị giác con người ta mệt mỏi. Tuy nhiên toàn bộ nam nữ trong bệnh viện lại thiếu khả năng miễn dịch đối với một người con gái càng ngày càng nhu mì, trưởng thành, tràn đầy sức hấp dẫn như Diệp Tử Thanh.
Gần như mỗi người đều biết rằng, hiện tại Diệp Tử Thanh nhất định là hoa đã có chủ. Cái loại đột biến từ thiếu nữ biến thành thiếu phụ không thể gạt được phần lớn ánh mắt các bác sĩ dày dạn kinh nghiệm của bệnh viện. Nhưng mà điều đáng tiếc chính là bọn họ đối với người đàn ông của Diệp Tử Thanh tràn ngập sự hâm mộ và ghen tị, nghiến răng nghiến lợi mà bỏ lỡ Diệp Tử Thanh!
Diệp Tử Thanh và Vương Phỉ Hạm về đến nhà cùng một lúc. Đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Sau khi nhận được điện thoại của Diệp Thanh Oánh, Vương Phỉ Hạm nhanh chóng kết thúc hội nghị cổ đông, lập tức lái xe nhanh chóng trở về nhà.
Trở về trong căn nhà ấm áp, Vương Phỉ Hạm và Diệp Tử Thanh đi vào phòng khách cởi bỏ áo khoác, liền thấy Diệp Thanh Oánh từ trong nhà bếp nghiêng nữa người ra ngoài, hướng về mẹ và chị cười nói:
- Mẹ, chị Tử Thanh, nhanh đi thay quần áo rửa tay đi. Tối nay chúng ta nếm thử tay nghề làm bếp của Lương Thần!
- Ồ, như vậy phải thưởng thức kỹ một chút!
Diệp Tử Thanh và Diệp Thanh Oánh nhìn nhau cười. Lương Thần ở nhà này hơn 3 tháng, nhưng các các cô chưa từng thấy dáng vẻ của hắn khi xuống bếp, nhất thời trong lòng cảm thấy hứng thú, muốn xem tài nghệ nấu ăn của hắn rốt cuộc như thế nào!
Diệp Tử quay về phòng ngủ thay quần áo ở nhà. Sau đó đi vào phòng bếp, chỉ thấy hắn mặc bộ tạp dề mà thường ngày Vương Phỉ Hạm hay mặc, đứng ở nơi đó chuyên tâm lật tới lật lui mấy miếng thịt gà.
- Thơm quá!
Diệp Tử Thanh không chút tị hiềm, để cằm của mình trên vai hắn, mắt của người đẹp nhìn vào chảo dầu đang sôi ùng ục, nũng nịu tán thưởng một câu.
- Đừng kỳ vọng quá lớn, nhất định là anh không thể đuổi kịp tài nghệ của mẹ em đâu!
Mũi ngửi được hương thơm trên gương mặt của tiểu yêu tinh, Lương Thần cười nói. Sau đó hắn cảm nhận thấy được một đôi tay đầy đặn đặt ở phía sau lưng, không nhịn được bất đắc dĩ mà bổ sung một câu:
- Nếu còn muốn ăn cơm chiều, đừng đứng chỗ này quấy rối!
- Điều này mà còn làm không được thì làm sao làm được Trưởng phòng Công an huyện chứ!
Tiểu yêu tinh không những không thu tay lại, ngược lại còn đùa dai dẳng, thổi hơi nóng vào tai của Lương Thần, mỉm cười duyên dáng nói.
- Chuyện đó chỉ là phản ứng sinh lý tự nhiên cuả đàn ông thôi, không có liên quan gì với Trưởng phòng công an huyện cả. Cho dù anh có là Bí thư Tỉnh ủy hay Chủ tịch nước, cũng sẽ không chịu nổi sự khiêu khích của tiểu yêu tinh em!
Lương Thần rất thành thực mà hồi đáp, đồng thời rất nhanh nhẹn vớt những miếng gà vàng ươm trong chảo lên để ráo, sau đó bỏ vào trong đĩa sứ.

- Không phải trực tiếp thừa nhận bản thân mình háo sắc là xong rồi đâu!
Diệp Tử Thanh nhìn sang bên phải bên trái thấy không có người, liền hôn lên má người thanh niên ấy một cái, dịu dàng nói:
- Đây là nụ hôn của em thưởng cho anh, cảm ơn anh, Lương Thần. Cảm ơn anh đã cho em biết, em có giá trị như thế nào ở trong lòng của anh!
Nói xong, Diệp Tử Thanh cười quyến rũ, xoay người rời khỏi, bỏ lại người thanh niên ngơ ngác đứng ở trong phòng bếp ngây người ra.
Bữa tối thật phong phú. Lương Thần học lỏm tài làm bếp của bố, làm món thịt gà chiên, thịt heo xốt chua ngọt, đậu hủ chiên thịt. Tuy không đạt đến tay nghề như cha mình Lương Hướng Đông nhưng màu sắc và mùi vị có thể hấp dẫn ánh mắt của ba người phụ nữ ở đây.
Thấy Lương Thần còn mặc tạp dề của mình, Vương Phỉ Hạm khẽ mỉm cười, đưa tay ra nhẹ nhàng cởi tạp dề của người đàn ông ra. Động tác này rất nhẹ rất nhu mì. Ánh mắt Lương Thần chợt sáng lên, thâu tóm toàn bộ ánh mắt thùy mị của Vương Phỉ Hạm vào trong tầm mắt của hắn.
Dưới ánh đèn ba người con gái này đẹp như hoa như ngọc, Lương Thần trong lòng ngẩn ngơ. Hắn ngàn lần hy vọng có thể vĩnh viễn lưu lại nơi này. Cho dù là một giấc mộng, hắn cũng hy vọng theo đuổi giấc mộng này vĩnh viễn không muốn tỉnh lại! Buổi tối, Lương Thần chủ động gọi điện thoại cho Lâm Tử Hiên. Hắn trước hỏi một chút về bệnh tình của đối phương, sau khi nghe tình hình bệnh tật của đối phương đã thuyên giảm, hắn cảm thấy an tâm rất nhiều. Hắn rốt cuộc là an tâm cái gì? Chỉ sợ hắn chính mình cũng không rõ! Có lẽ hắn từ trong thâm tâm mình có chút đồng cảm với người đàn ông đang bệnh tật kia, hoặc cũng có thể là một lời cảm tạ với người đàn ông ấy. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Nhậm chức một tuần, có cảm tưởng gì không?
Lâm Tử Hiên giọng điệu rất ôn hòa, thân là bậc cha chú nên thái độ của ông rất rõ ràng, tự nhiên.
- Cục diện rối rắm, nhưng tôi có lòng tin sẽ xử lý tốt!
Lương Thần tràn đầy tự tin nói. Hắn không muốn Lâm Tử Hiên khinh khi, cũng không muốn bị bất cứ kẻ nào coi thường!
- Tốt, tốt!
Lâm Tử Hiên dường như rất hài lòng với sự tự tin của Lương Thần, cười nói hai lần ông đều nhắc tới từ tốt, sau đó lại nói:
- Có lòng tin là tốt, nhưng phải cẩn thận. Tôi gần đây có cho một số người thu thập một số tin tức ở Giang Vân bên kia, ngày mai để Lan Kiếm dẫn cậu đi. Còn nữa, để Lan Kiếm tạm thời đi theo làm tài xế cho cậu. Tài nghệ của hắn không tồi, có hắn ở bên cạnh, an toàn của cậu hẳn là không thành vấn đề!
- Không cần phiền hà, ngày mai tôi và Tiểu Nguyệt cùng đi thăm ông!
Lương Thần trong lòng trào dâng sự cảm kích. Cho dù là bệnh nặng, mạng sống khó giữ được, đối phương vẫn không quên quan tâm hắn, trợ giúp hắn. Mặc kệ đối phương xuất phát từ mục đích gì, ân tình này hắn đều ghi nhớ trong lòng.
- Ngày mai, không cần đến đây!
Lâm Tử Hiên cúi đầu nói một câu, trong giọng nói ngổn ngang tâm trạng man mác và bi thương.
Tại sao?
Lương Thần trong lòng bỗng nhiên hiện ra một sự bất an mãnh liệt. Hắn rõ ràng nghe được giọng điệu khác thường của đối phương, như thể là một lời trăn trối sắp được buông xuôi và giải thoát.
- Ngày mai, tôi sẽ bay đến nước Mĩ để kiểm tra lâm sàng trước khi tiến hành phẫu thuật tim! Lâm Tử Hiên trong giọng nói lộ ra vẻ hờ hững lơ đãng, dường như cũng không chú ý việc giải phẫu lần này kết quả như thế nào.
- Sức khỏe của ông có thể chịu đựng sao? Cơ hội thành công của cuộc giải phẫu là nhiều hay ít?
Lương Thần giật mình kinh hãi. Hắn nghe thầy thuốc nói qua, hiện tại bệnh tình Lâm Tử Hiên rất xấu, hơn nữa giải phẫu tim độ mạo hiểm rất lớn. Cho dù là đi đến bệnh viện nổi danh của Mĩ, hành trình giải phẫu lần này chỉ sợ dữ nhiều lành ít.
- Cảm ơn sự quan tâm của cậu, chàng trai trẻ!
Trong di động, Lâm Tử Hiên vui vẻ cười:
- Theo kết quả nhóm chuyên gia đã phân tích, xác xuất thành công của lần giải phẫu này chỉ có hai mươi phần trăm (20%). Đối với tôi mà nói, xác xuất thành công này đã là rất cao rồi!
Hai mươi phần trăm (20%)! Lương Thần thất thanh kinh hô. Đây mà gọi là cao? Trừ phi là nghịch lại ý trời chứ lần này cơ bản mà nói kết quả chỉ có đường chết mà không có đường sống.
- Nếu tôi chết, như vậy dựa theo di chúc mà tôi để lại, cậu sẽ thừa kế toàn bộ tài sản của tôi. Giao dịch giữa chúng ta cũng từ đó mà vô hiệu!
Lâm Tử Hiên cười nói:
- Nếu Diêm vương tạm thời chưa thu hồi mạng sống của tôi, như vậy chờ tôi trở lại. Trò chơi của chúng ta còn phải tiếp tục!
- Ông nhất định sẽ trở về!
Lương Thần hơi trầm mặc, sau đó dùng giọng điệu nghiêm túc nói:
- Vận khí của tôi luôn luôn tốt lắm, cho nên nếu tôi dùng vận khí của mình chúc phúc cho người thân và bạn bè thì nhất định người đó sẽ có vận may!
Trong di động rất lâu vẫn không có tiếng động. Không biết đợi bao lâu thời gian, rốt cục cuộc hội thoại nhẹ nhàng bị cắt đứt! Ở trên tầng thượng của tòa nhà Hoàng Triều, một người đàn ông ngồi ở xe lăn, lấy tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt ở khóe mắt!


Ban quản trị


Ban quản trị
Chương 258
Lăn lộn dưới nước sâu
Nguồn dịch: Nhóm dịch Quan Trường -metruyen.com


Nội dung thu gọn

Lương Thần nhẹ nhàng đặt điện thoại lên trên bàn làm việc, ánh mắt hắn dừng lại ở tấm ảnh đã ngã vàng. Trong ba người, Lâm Tử Hiên tuổi còn trẻ tao nhã nho nhã, hoàn toàn không không có biểu hiện gì của sự mạnh mẽ, cứng rắn, sắc bén. Hắn nhớ không rõ ở đâu có xem qua một câu: Có thể khiến cho tâm tính của một người có sự thay đổi lớn, ngoại trừ người đó trải qua sự cực khổ, thì chính là tình cảm suy sụp. Vị Chủ tịch Lâm rốt cuộc thuộc loại nào?
Hắn đã đoán được, sự thay đổi của Diệp Thanh Oánh và Vương Phỉ Hạm đều có liên quan tới Lâm Tử Hiên. Nhưng dụng ý đích thức của Lâm Tử Hiên, với hắn mà nói còn là một bí ẩn khó hiểu. Lâm Tử Hiên vì sao đối với hắn tốt như vậy? Có lẽ là bởi vì hắn và đối phương diện mạo có chút tương tự? Hay là theo như lời nói của Lâm Tử Hiên, đây chỉ là một trò đùa quái đản của lão già đáng thương trước khi rời khỏi thế giới này? Cửa thư phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, tiếng bước chân chầm chậm phía sau Lương Thần vang lên. Theo sau, một đôi cánh tay ngọc từ sau lưng chồm tới ôm cổ hắn, hai má bóng loáng nhẵn nhụi áp trên gương mặt của hắn. Lương Thần không cần quay đầu lại cũng biết người đến là ai. Trong ba người con gái, có thể chủ động làm ra những động tác thân thiết với hắn như vậy, chỉ có thể là tiểu yêu tinh.
Quay đầu, thuận thế ôm cái eo nhỏ nhắn của Diệp Tử Thanh, Lương Thần chú ý trong đôi mắt tiểu yêu tinh hồn xiêu phách lạc dập dờn một kiểu tình cảm gợi tình. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Chuyện của chúng ta, Thanh Oánh dường như đã đã biết!
Lương Thần nhẹ giọng nói:
- Khi buổi chiều anh trở về nhà, cô ấy hỏi anh! Anh không có cách nào nói dối, liền thừa nhận!
- Ừ! Em lúc ấy nghe được, anh nói anh thích em!
Diệp Tử Thanh hai tay quấn lấy cổ hắn, trên gương mặt quyến rũ hiện ra vẻ vui sướng. Sự niềm nở trong đôi mắt của cô ấy gần như tan chảy trong tầm mắt của người thanh niên.
- Em nghe được ở đâu? Em lúc ấy đang ở đâu nhỉ?
Lương Thần ngạc nhiên hỏi. Diệp Tử Thanh rõ ràng trở về nhà sau cùng, làm sao có thể nghe được cuộc nói chuyện giữa hắn và Thanh Oánh?
- Lúc Tiểu Oánh Oánh chất vấn anh, di động đang ở chế độ mở!
Diệp Tử Thanh chỉ nói một câu, Lương Thần cũng đã hoàn toàn hiểu rõ. Câu hỏi của Thanh Oánh rõ ràng là có dự mưu. Hai chị em này rõ ràng sớm đã giăng bẫy để cho hắn chui vào. Thảo nào khi ở nhà bếp chuẩn bị cho bữa cơm chiều, Diệp Tử Thanh đã nói "Cảm ơn anh, anh đã cho em biết, em có giá trị như thế nào ở trong lòng của anh".

- Lương Thần, anh biết không. Em lúc ấy thực sự sợ anh nói những câu phủ nhận. Như vậy cho dù em thích anh, em cũng sẽ bắt buộc mình rời khỏi anh.
Môi của Diệp Tử Thanh kề sát bên tai Lương Thần, thấp giọng nỉ non nói:
- Em rất vui, em thực thật rất vui!
- Đồ ngốc, anh vốn là thích em!
Lương Thần trong lòng dâng lên một sự thương hại. Hắn ngược lại không nghĩ tới câu trả lời của hắn đối với Diệp Tử Thanh quan trọng như thế. Đồng thời trong lòng cùng lúc là sợ. Lúc ấy nếu lập trường không kiên định, như vậy mọi chuyện sẽ hư bột hư đường. Tử Thanh và Thanh Oánh cả hai đều sẽ rời bỏ hắn! Điều này rõ ràng chính là nhằm vào hắn, để cho hắn đứng trước thử thách. May mà hắn dường như gắng gượng vượt qua cửa ải trót lọt!
- Sau này phải đối xử tốt với em, đối xử tốt với Tiểu Oánh Oánh, cũng như đối xử tốt với dì! Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Hai tay Diệp Tử Thanh siết chặt. Dường như đem thân hình đẫy đà của cô tựa vào trong ngực của người thanh niên.
Lương Thần trong lòng nhảy rộn, hắn rốt cục có thể hoàn toàn xác định, ở Vương Phỉ Hạm sự tình, Diệp Tử Thanh cũng là hoàn toàn cảm kích. Đây là mối quan hệ hỗn loạn không thể nào rõ ràng. Nếu như đối với Diệp Thanh Oánh, Diệp Tử Thanh hai cô hắn có quyền sở hữu tận hưởng hạnh phúc, nhưng đối với Vương Phỉ Hạm, người đàn bà mang thân phận cấm kỵ lại cuối cùng là một sự tồn tại khó sắp xếp cho thỏa đáng.
Diệp Thanh Oánh có thể ngầm đồng ý tình cảm mà hắn dành cho Diệp Tử Thanh, nhưng tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho hắn nếu hắn có tình cảm với Vương Phỉ Hạm.
- Thanh Oánh và cô đâu?
Lương Thần nhẹ giọng hỏi một câu. Diệp Tử Thanh đi về lâu như vậy, cũng không thấy Diệp Thanh Oánh và Vương Phỉ Hạm có động tĩnh gì. Điều này làm cho hắn cảm thấy rất kỳ quái.
- Dì và Tiểu Oánh Oánh đang tắm rửa, chờ bọn họ ra, em cũng đi tắm!
Diệp Tử Thanh thả lỏng cánh tay, hai tay nâng khuôn mặt Lương Thần mỉm cười duyên dáng nói:
- Trưởng phòng, chút nữa có muốn em chà lưng cho anh không?
- Tiểu yêu tinh!
Đối diện với sự gợi cảm khiêu khích của cô, Lương Thần không khỏi bụng nóng lên. Giả vờ mắng một câu, sau đó cúi đầu hống hách mà hôn lên đôi môi ngọt ngào mềm mại của đối phương.
Trong phòng tắm hơi nước bốc lên, Vương Phỉ Hạm ngọc thể đầy đặn nằm bên trong bồn tắm lớn, bộ ngực no tròn trắng như tuyết lấp ló dưới mặt nước, mơ hồ có thể thấy được hai nhủ hoa đỏ bừng hai điểm. Diệp Thanh Oánh cầm vòi sen, tùy ý phun dòng nước ấm áp trên cơ thể hoàn mỹ của Vương Phỉ Hạm.
Đôi mắt đẹp của Vương Phỉ Hạm từ đầu đến cuối đều không có rời khỏi thân thể cô con gái. Chỉ có thiếu nữ thuần khiết mới có hơi thở thanh xuân. Cái loại thiếu nữ thanh khiết trong trắng không nhuốm bụi trần, cũng là năm đó bà đã trải qua! Mà loại ngây ngô và thuần khiết đó chung quy cũng sẽ tăng trưởng theo tuổi tác, giống như lễ rửa tội mà trở thành một người con gái lộng lẫy thành thục, như một quả chín rồi cuối cùng một ngày cũng có người đến hái! Mà ai mới là người may mắn đó? Nó là một vấn đề đơn giản gần như là phép tính một cộng một bằng hai!
- Con gái cưng của mẹ!
Vương Phỉ Hạm nhẹ nhàng mở miệng nói.
- Mẹ, có chuyện gì vậy?
Thấy ánh mắt mẹ nhìn chăm chú vào thân thể của cô, Diệp Thanh Oánh trong lòng cảm thấy hơi xấu hổ, thấp giọng đáp.
- Không có gì!"
Vương Phỉ Hạm lắc đầu. Trong ánh mắt sâu tự biết mình phải xin lỗi con gái, nhưng hiện tại bà không thể thốt nên lời. Thời hạn mà Lâm Tử Hiên đưa ra chính là mùng 3 tháng Hai âm lịch. Thời gian đến lúc đó cũng còn chưa đầy nửa tháng. Bà chung quy cũng muốn sa ngã! Như vậy cơ hội thích hợp nhất là chính là ở đêm nay!
Vương Phỉ Hạm đem ngọc thể vùi vào trong nước, hai tay dùng sức tạo áp lực lên bầu ngực no tròn đầy sung mãn. Có chút đau nhưng cũng có chút kích thích.
Lương Thần ngồi ở trên ghế, ánh mắt nhìn đảo qua khuôn mặt của ba người nữ là Diệp Thanh Oánh, Diệp Tử Thanh và Vương Phỉ Hạm.
Những gương mặt trắng trẻo hiện lên sự đỏ ửng tự nhiên, ánh mắt đẹp như sóng nước dập dờn dưới ánh đèn chiếu xuống, bọn họ sau khi tắm xong càng hiện ra vẻ tươi đẹp vô song, làm dao động lòng người. Nhẹ nhàng hít một hơi, bên trong miệng mũi hắn toàn mùi thơm sâu kín của cơ thể các cô!
- Anh vừa rồi cùng với Chủ tịch Lâm nói chuyện điện thoại. Ông ta ngày mai sắp sửa đi nước Mĩ làm phẫu thuật tim! Nghe nói, giải phẫu xác xuất thành công không cao lắm, khoảng hai mươi phần trăm (20%)!
Trong lúc nói chuyện phiếm, Lương Thần vô tình cố ý để lộ ra này tin tức, sau đó để ý xem thần sắc của ba người phụ nữ này.
Sau khi Lương Thần nói những lời này, trong phòng khách lập tức nhất thời lặng ngắt như tờ. Lương Thần chú ý tới, trên gương mặt của ba người phụ nữ đều lộ ra vẻ mặt khác thường.
- Mẹ có chút mệt, mẹ đi ngủ trước.
Một lúc sau, Vương Phỉ Hạm xa xôi nói một câu. Theo sau thần sắc phức tạp mà đứng lên, đi về phía phòng ngủ của bà. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Vận mệnh thật khó lường, làm bà hạ quyết tâm đêm nay đi bước cuối cùng, rồi lại bỗng nhiên nghe được tin tức ngoài ý muốn này. Hai mươi phần trăm (20%)! Nếu không xuất hiện kỳ tích, như vậy gần như chính là tuyên án tử hình Lâm Tử Hiên. Nếu như Lâm Tử Hiên chết, bà có cảm thấy thẹn khi cùng bạn trai của con gái quan hệ không?
Kia cứ như vậy đi! Mọi thứ dừng ở đây! Vương Phỉ Hạm nhìn vào gương, dùng hàm răng hung hăng cắn vào bờ môi đỏ mọng của bà. Ở trong gương, bà như thấy được chính mình đang cố gắng kiên quyết, khốn khổ đấu tranh với bản thân!
Vào ban đêm, lúc Diệp Tử Thanh rời giường cũng lại một lần nữa mời Vương Phỉ Hạm tham gia vào sự sa đọa thêm lần nữa, nhưng Vương Phỉ Hạm cự tuyệt. Diệp Tử Thanh cũng không cảm thấy bất ngờ, cũng không có khuyên bảo, chỉ có điều nói nhỏ giọng bên tai Vương Phỉ Hạm:
- Dì, có một số việc trong cuộc đời này bất kể như thế nào cũng tránh không khỏi, trốn không thoát đâu! Hãy tin tưởng con, cho dù dì cố gắng thế nào, giãy dụa thế nào, cuối cùng kết quả đều không có gì thay đổi! Dì biết đây là cái gì không? Đây chính là số mệnh đã định!
Tại nơi này, buổi tối, Lương Thần một lần nữa cảm nhận được sự hừng hực, khí thế nhiệt tình của tiểu yêu tinh. Vốn trời sinh ra đã là báu vật khêu gợi nên cô đã dùng hết mọi thủ đoạn lấy lòng hắn. Tiếng rên rỉ nhẹ nhàng được cất lên thì cô cảm nhận được phần đàn ông của hắn đâm thủng nơi cửa mình. Lương Thần cảm thấy, thư phòng nho nhỏ này chính là thiên đường chốn nhân gian!
Sáng sớm hôm sau, sau khi bọn họ ăn cơm xong, mọi người nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên. Lương Thần đi ra mở cửa, chỉ thấy cô bé Lan Nguyệt mặc áo lông trắng nhanh chân bước lên, không khỏi phân trần mà ôm chằm hắn, dịu dàng nói:
- Tiểu Thần ca, em nhớ anh muốn chết!
Cô gái nhỏ này! Đối với biểu hiện vô cùng thân thiết của Lan Nguyệt, Lương Thần hết sức thoải mái, chỉ có điều hắn bỗng nhiên thấy ở trước cửa còn có một người đàn ông đang đứng, thì không khỏi vỗ vỗ sau lưng Lan Nguyệt nói:
- Mau vào trong nhà, bên ngoài lạnh lắm.
Lại hướng về người đàn ông trung niên đang đứng thẳng nói:
- Chú cũng mau vào đi.
- Đây là đồ vật Chủ tịch Lâm đưa cho cậu!
Lan Kiếm lấy ra một phong thư, vẻ mặt bình tĩnh nói:
- Tôi sẽ không vào quấy rầy, nhớ rõ khi quay về Giang Vân nhớ cho tôi biết, trong phong thư này có số điện thoại của tôi!
- Lan thúc tạm biệt!
Cô bé Lan Nguyệt giòn tan hô một câu.
- Tiểu Nguyệt tạm biệt!
Trên mặt Lan Kiếm lộ ra vẻ tươi cười hiếm khi thấy đáp, sau đó xoay người đi xuống lầu.
Cầm phong thư không dày không mỏng, Lương Thần biết tin tức này có liên quan đến huyện Giang Vân, hẳn là do Lâm Tử Hiên thu thập được. Đóng cửa lại, xoay người trở vào trong phòng khách, chỉ thấy Lan Nguyệt cởi áo khoát ngoài thân thiết ôm Diệp Thanh Oánh, Diệp Tử Thanh, Vương Phỉ Hạm, miệng ngọt ngào nói cùng một câu:
- Dì, chị Thanh Oánh, chị Tử Thanh, em nhớ mọi người chết đi được.
Tối hôm qua Lan Nguyệt cùng các bạn ăn sinh nhật, cho nên chưa kịp trở về. Sáng sớm hôm sau khi chuẩn bị đón xe về nhà thì đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Ngay tại cổng khu ký túc xá đụng phải một trong những vệ sĩ của Lâm Tử Hiên là Lan Kiếm.
Lương Thần trở lại thư phòng, đem phong thư ra đọc. Sau khi cẩn thận xem qua một lần, cặp lông mày của hắn không khỏi hơi nhíu lại, vẻ mặt cũng trịnh trọng lên. Thật lâu sau, hắn buông tờ giấy xuống, theo bản năng mà lấy tay đánh nhẹ trên mặt bàn. Nếu không phải Lâm Tử Hiên đưa tới cho hắn tư liệu này, hắn cho dù như thế nào cũng không nghĩ đến, một huyện nho nhỏ như vậy lại có nhiều sâu bọ lẫn lộn thế này.
Tổ chức băng đảng Vân Long lộng hành. Công ty trách nhiệm hữu hạn Tư vấn thương mại Thanh Vân, cho vay nặng lãi giống như quỷ hút máu! Bọn cán bộ vùng này bè phái hết sức nghiêm trọng. Còn những chủ mỏ quặng thâm căn cố đế ở cái huyện này thì hàng năm đều tốn hàng trăm ngàn tệ tặng biếu quà cáp cho các lãnh đạo ở thành phố.
Chuyện người ta hắn có thể mặc kệ, nhưng liên quan tới hắn, người chỉ có một mẫu ruộng và ba phần đất, có thể dễ dàng tha thứ cho những tên kiêu căng ương ngạnh ỷ thế làm bậy sao?


Ban quản trị


Ban quản trị
Chương 259
Sự việc đột phá
Nguồn dịch: Nhóm dịch Quan Trường -metruyen.com


Nội dung thu gọn

Cả ngày thứ sáu, Lương Thần và Diệp Thanh Oánh, Diệp Tử Thanh đi trượt tuyết ở Chiết Châu. Buổi chiều trở về thành phố đi dạo cửa hàng. Vương Phỉ Hạm lại có chút khác thường. Bà ở nhà, không có cùng tham gia hoạt động với những người trẻ tuổi. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Khả năng quan sát của Lương Thần rất nhạy bén. Hắn chú ý tới vẻ mặt vờ lãnh đạm của Vương Phỉ Hạm, cũng chú ý tới ánh mắt đối phương khi tiếp xúc với hắn, trong ánh mắt toát ra sự giãy dụa. Hắn cố ý lộ ra tin tức Lâm Tử Hiên đi Mĩ giải phẫu tim, đồng thời cố ý lộ ra xác xuất thành công của cuộc phẫu thuật này. Từ góc độ phản ứng của Vương Phỉ Hạm, hắn đã xác định được sự thực. Tất cả nhất cử nhất động của Vương Phỉ Hạm đều xuất phát từ sự bức bách của Lâm Tử Hiên!
Nếu như Lâm Tử Hiên lần này phẫu thuật thất bại, do vì mất đi sức mạnh bên ngoài, như vậy Vương Phỉ Hạm còn đủ dũng khí đụng vào cánh cửa cấm kỵ kia không?
Chiều Chủ Nhật, tài xế Tiền Tiểu Ngũ đúng giờ lái xe tới khu chung cư Hoa Sen. Lương Thần phất tay từ biệt Vương Phỉ Hạm, Diệp Thanh Oánh, Diệp Tử Thanh, Lan Nguyệt lên đường quay trở về huyện Giang Vân. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Lái xe Tiền Tiểu Ngũ dường như có chút không yên lòng, vừa lái xe vừa đánh giá người đàn ông đang ngồi ở ghế lái phụ. Y không biết thân phận của người đàn ông này, nhưng loáng thoáng bên trong, y cảm thấy người đàn ông tướng mạo mạo xấu xí này là một người cực kỳ nguy hiểm!
Trở lại huyện Giang Vân, để lái xe Tiền Tiểu Ngũ trực tiếp chạy xe đến chỗ ở của y. Đối với việc thay đổi người lái xe mới, hắn tạm thời chưa có quyết định gì. Đêm đó, hắn sắp xếp một phòng ngủ trong căn hộ cho Lan Kiếm.
Sáng sớm hôm sau, Lương Thần và Lan Kiếm cùng nhau đi bộ tới phòng Công an huyện Giang Vân. Bước vào văn phòng trang nghiêm khí phái, trong tai nghe một tiếng hô "Chào Trưởng phòng" Lương Thần trong lòng không khỏi có vài phần hưng phấn.
Lan Kiếm chậm hơn bước đi theo phía sau người đàn ông trẻ tuổi, thấy trước mắt mình một người đàn ông cao to mặc bộ trang phục cảnh sát, trong mắt y hiện ra vẻ tươi cười. Từ lúc đầu mới quen đến hiện tại, hiểu biết một ít nội tình của Lương Thần khiến Lan Kiếm không khỏi sinh ra cảm thán. Đây thật sự là một tên tiểu tử vô cùng may mắn!
Trở lại phòng làm việc của mình, Lương Thần lập tức gọi Chủ nhiệm Trung tâm Chỉ huy Diêu Kim Minh tới, thẳng thắn mà yêu cầu đổi lái xe mới. Đối yêu cầu đề xuất của Trưởng phòng, Chủ nhiệm Diêu rõ ràng trở tay không kịp, trong lòng không khỏi dấy lên sự hoài nghi không biết là tân Trưởng phòng vừa nhậm chức đã biết được điều gì, hay là xuất phát từ sự cẩn thận!
Liếc mắt một cái thấy sắc mặt trầm tĩnh của người lái xe mới, Diêu Kim Minh trong lòng không khỏi nhảy dựng. Tên đàn ông tướng mạo xấu xí mặc sức đứng ở đó, lại khiến y cảm thấy sợ sệt, giống như đang đứng trước mặt y là một thanh kiếm chuẩn bị tuốt ra khỏi vỏ, sẵn sàng cắt tiết uống máu!
Chủ nhiệm Diêu không dám nhìn, vội vàng ra khỏi phòng làm việc của Trưởng phòng, nhanh chóng tới phòng làm việc của Chính ủy Quách Ninh nói chuyện này cho bà ấy nghe. Nữ Chính ủy trên mặt không giấu nổi sự giận dữ, ngập ngừng một lúc cười lạnh nói:
- Không tin được tên Trưởng phòng này, dám từ Liêu Dương triệu người lái xe thân cận theo bên hắn! Có thể hiểu ý thức phòng bị của tên Trưởng phòng này rất mạnh! Lão Diêu, anh cho người đi thăm dò, tìm hiểu xem thân phận của người lái xe kia rốt cuộc là như thế nào?
Buổi trưa trên đường tới nhà ăn của cơ quan, Lương Thần vô tình thấy Tiền Tiểu Ngũ, vì thế phất phất tay, ra hiệu đối phương lại đây.
- Anh Tiền, Chủ nhiệm Diêu đã nói gì với anh chưa? Sau này việc lái xe tôi không phiền đến anh nữa! Anh không cần suy nghĩ nhiều, trên thực tế anh lái xe rất tốt! Chỉ có điều Lan Kiếm người lái xe này, là do một bậc cha chú sắp xếp cho tôi, thịnh tình này tôi không thể chối từ!
Từ trong đáy lòng mà nói, Lương Thần đối với Tiền Tiểu Ngũ người lái xe này cũng rất hài lòng. Nhưng vì cẩn thận để phòng mọi chuyện, hắn phải tiếp nhận ý kiến của Lâm Tử Hiên, để cho Lan Kiếm tiếp nhận công việc của Tiền Ngũ trở thành người lái xe chuyên dụng cho hắn. Lúc đầu hắn còn không thèm để ý, nhưng từ ngày hôm qua sau khi xem tài liệu liên quan đến huyện Giang Vân, hắn dường như có chút cảnh tỉnh. Lòng người khó đoán, Tiền Tiểu Ngũ chung quy là người của huyện Giang Vân, sử dụng y liệu có đáng tin cậy bằng Lan Kiếm không!
Còn có một số chuyện, cho dù Lương Thần bị đánh chết cũng sẽ không thừa nhận! Dùng một tinh anh của bộ binh đặc chủng làm lái xe, quả thực tưởng như đùa! Lương Thần chỉ cảm thấy chính mình đi đến đâu cũng có phong thái oai hùng!
- Tôi biết, Trưởng phòng!
Tiền Tiểu Ngũ trong giọng nói lộ ra vài phần mất mát, nhưng trong lòng cũng là âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi. Trưởng phòng Ngô Phòng Công tác chính trị đã từng một lần ám chỉ y phải theo dõi nhất cử nhất động của tân Trưởng phòng mới vừa nhận chức sau báo cáo lại cho ông ta. Y hiểu được chủ ý của Chủ nhiệm Ngô, cũng biết chính mình không có quyền cự tuyệt. Nói cho cùng tân Trưởng phòng cũng chỉ là một lính mới. Cho dù là có hậu trường che chở, cũng không chắc có thể đấu lại nanh vuốt của Chính ủy Quách Ninh. Trưởng phòng Ngô này quả thật là con rắn nham hiểm!
Mà hiện tại, Trưởng phòng mới về lại chủ động đề xuất đổi người lái xe, xem như hắn đã giải quyết vấn đề nan giải cho người lái xe rồi. Nếu người lái xe miễn cưỡng đi làm những chuyện xấu thì y vì lương tâm cắn rứt mà băn khoăn! Sau khi ở cơ quan ăn cơm trưa xong, Lương Thần trở lại phòng làm việc, cầm lấy đống tư liệu trên bàn xem. Đây là một phần thông tư nghị quyết của Ủy Ban Nhân Dân huyện Giang Vân liên quan đến việc chỉnh đốn xã hội trị an, phá tan thế lực xã hội đen. Đặc biệt yêu cầu cơ quan công an huyện trước tết âm lịch phải triển khai hành động thanh tra có quy mô lớn, phá tan thế lực ngầm, giới xã hội đen, bảo đảm cho nhân dân huyện Giang Vân đón tết trong không khí hòa bình vui vẻ. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Chỉ biết nói suông thì được gì! Lương Thần bĩu môi, đem tài liệu ném trên bàn làm việc. Nếu hiện phòng Công an huyện không xảy ra chuyện như thế, chỉ sợ tại hội nghị thường vụ của huyện sẽ không đưa ra thông báo nghị quyết như vậy.
Hắn đương nhiên biết thế lực ngầm của huyện Giang Vân hiện đang tác quai tác quái bên ngoài. Ủy ban nhân dân thành phố Liêu Dương đã đưa ra quyết định trong một tháng sẽ bố trí một cuộc tấn công đột kích. Tuy rằng đã bắt không ít những tên lâu la của các nhóm băng đảng, nhưng tên cầm đầu trong băng đảng Vân Long lớn nhất của huyện Giang Vân tên là Kim Bảo Tài lại may mắn trốn thoát.
Sau một thời gian gió êm sóng lặng không được bao lâu, tro tàn của thế lực ngầm lại bùng cháy, một lần nữa khôi phục lại sự kiêu ngạo ương nghạnh của ngày xưa. Có lẽ Trưởng phòng mới và các ủy viên thường vụ cũng nhìn thấy vấn đề này, cho nên tăng tốc đôn đốc cơ quan công an huyện nhanh chóng triển khai hành động đột kích.
Lương Thần cần nhất là thời gian, mà lúc này, hắn dường như không có nhiều thời gian. Cục công an thành phố đồng ý điều sáu nhân viên cảnh sát nòng cốt tới hỗ trợ hắn. Nếu như nhanh nhất cũng phải chờ tới sau tết âm lịch. Hơn nữa cho dù sau tết âm lịch hắn cũng chỉ mới bắt đầu cơ cấu lại bộ phận nhân sự, muốn khôi phục sức chiến đấu của phòng Công an huyện phải cần có quá trình huấn luyện lâu dài, không thể chỉ trong khoảng thời gian ngắn có thể lấy được hiệu quả.
Đang suy nghĩ, chợt nghe tiếng chuông điện thoại vang lên, Lương Thần nghe điện thoại, sau khi nghe âm thanh dồn dập mà nghiêm khắc từ trong điện thoại truyền ra, thần kinh hắn lập tức căng thẳng. Mấy trăm người đang vây quanh Ủy ban nhân dân huyện, đã bị mấy tên bảo vệ đánh bị thương.
Lui thời gian trở lại mười phút trước đó, tại cổng Ủy ban nhân dân huyện, mấy trăm người hò hét kéo theo tấm biểu ngữ có ghi hàng chữ "Trả lại đất. Đả đảo quan tham ô vô lại.


Ban quản trị


Ban quản trị
Chương 260
Không khống chế được
Nguồn dịch: Nhóm dịch Quan Trường -metruyen.com


Nội dung thu gọn

Bí thư huyện ủy An Quốc Kiến, Chủ tịch huyện Lý Minh Dương, Phó bí thư chính trị và pháp luật Lâu Ngọc, Trưởng ban Tổ chức cán bộ Lăng Lam và Ủy viên thường vụ huyện ủy cùng đi vào phòng họp của Huyện ủy để chuẩn bị khai mạc hội nghị thường vụ lần thứ hai về việc cơ cấu tổ chức lại bộ phận lãnh đạo mới.
Bí thư huyện ủy An Quốc Kiến hắng giọng chuẩn bị phát biểu. Chủ tịch huyện Lý Minh Dương và các ủy viên thường vụ khác ngồi lặng yên chăm chú theo dõi. Thư ký Phùng Quân của tân Bí thư huyện ủy An Quốc Kiến mở giấy bút ra ghi lại biên bản cuộc họp.
Mà đúng lúc này, một âm thanh huyên náo từ ngoài cửa sổ truyền vào tai các Ủy viên thường vụ. Âm thanh càng lúc càng lớn. Trong đám hỗn tạp ấy hò hét xô đẩy lẫn nhau, khiến cho các Ủy viên thường vụ đang ngồi không khỏi biến sắc, cùng lúc đứng lên đi về phía cửa sổ. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phòng họp của văn phòng Huyện ủy nằm lệch hướng cửa chính của Ủy ban nhân dân huyện. Một luồng khí lạnh xông vào, khiến Chủ tịch huyện Lý Minh Dương không khỏi rùng mình một cái, vận đủ thị lực, nhìn thẳng vào chỗ đông nghìn nghịt người.
Tiếng gọi ầm ĩ điếc tai truyền đến. Đám người bên trong giơ cao tấm biểu ngữ đỏ thẫm hoặc những chữ viết vô cùng bắt mắt.
Các Ủy viên thường vụ bên trong bao gồm Bí thư huyện ủy An Quốc Kiến không khỏi kinh hãi. Đám người này từ đâu tới? Đây là muốn tấn công phi pháp Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện sao? Ngay sau đó, Chủ tịch huyện Lý Minh Dương nhận được điện thoại của Chánh văn phòng Ủy ban nhân dân Cố Bảo Hoa. Trong điện thoại, Chánh văn phòng Cố giọng điệu hoảng hốt lúng túng, thở gấp gáp nói:

- Chủ tịch huyện, trước cửa có hơn trăm người dân của thôn Trung Hà và thôn Hưng Phúc tụ tập! Bọn họ yêu cầu Ủy ban nhân dân huyện trả lại đất của họ bị trưng dụng. Có hai bảo vệ đã bị đả thương trong lúc bọn họ đang xông vào!
- Anh hãy phái người đi ra ngoài. Trước tiên ổn định dân chúng, tôi và Bí thư An sẽ tới liền. Còn nữa, lập tức gọi điện thoại cho Trưởng phòng Công an huyện Lương Thần, bảo hắn trong vòng mười phút cho người tới! Anh nói với hắn, nếu chậm trễ một giây đồng hồ, tôi sẽ cho hắn thôi chức!
Chủ tịch huyện Lý rất bình tĩnh, giữ nguyên khí phái của mình, truyền đạt chỉ thị xuống cho Chánh văn phòng Ủy ban nhân dân.
Ngoảnh đầu lại đem vấn đề này thuật cho các Ủy viên thường vụ một lần nữa. Bí thư huyện ủy An Quốc Kiến, Trưởng ban Tổ chức cán bộ Lăng Lam mọi người không khỏi cau mày. Bọn họ đều biết, đại phiền toái lại đến rồi!
Trong thời gian nhận chức mới một tuần, cho dù là Bí thư huyện ủy An Quốc Kiến hay là Chủ tịch huyện Lý Minh Dương do phải đối mặt với nhiều vấn đề rối rắm còn sót lại mà vắt hết óc suy nghĩ ra biện pháp đối phó. Vấn đề nhỏ quá nhiều, tạm thời không đề cập tới. Vấn đề trước mắt cần giải quyết liên quan tới đời sống nhân dân huyện Giang Vân, ổn định lại tình hình trong huyện.
Mà một trong số đó, chủ yếu vẫn là vấn đề về nông dân.
Vào năm ngoái, tỉnh Liêu Đông đầu tư xây dựng đường cao tốc quy mô lớn từ Văn Thủy tới quốc lộ phía tây. Các dự án thu hồi đất để xây dựng đường cao tốc đã được triển khai một cách triệt để. Sở tài nguyên tỉnh Liêu Đông đã đưa ra chính sách bồi thường thẳng sau khi văn phòng hành chính tỉnh và Sở tài nguyên môi trường thẩm tra đối chiếu, trực tiếp phân bổ cho Cục tài nguyên các huyện. Sau đó Cục Tài nguyên các huyện trực tiếp giao cho các tổ chức kinh tế tập thể của thôn mà bị trưng dụng đất.
Thôn Trung Hà và thôn Hưng Phúc thuộc thị trấn Long Môn, huyện Giang Vân trong đợt trưng thu đất lần này bị trưng dụng một trăm sáu mươi mẫu, nhưng bộ máy lãnh đạo Ủy ban tiền nhiệm của huyện Giang Vân lại cả gan làm loạn, lệnh cho Cục tài Nguyên huyện giữ lại số tiền 3.000.000 nhân dân tệ bồi thường cho người dân có đất bị trưng dụng. Và đem số tiền này cho Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện tu sửa và trang hoàng lại phòng làm việc.
Lý Minh Dương vốn là dự định, chờ tết âm lịch qua đi, Sở Tài chính tỉnh sẽ chi ra một khoản, trước bắt tay vào bù đắp một phần cho mấy người bị trưng dụng đất để xoa dịu sự căng thẳng, nhưng không ngờ rằng, vấn đề mà y lo lắng lại bộc phát trước tết.
- Tại sao có thể như vậy?
Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện rõ ràng đã đưa ra chỉ thị cho thị trấn Long Môn, yêu cầu Đảng uỷ thị trấn phải làm tốt công tác động viên trấn an lòng dân. Tại sao không có hiệu quả, ngược lại sự việc càng diễn ra dữ tợn hơn. Bọn họ muốn hơn trăm dân bao vây tấn công vào Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện sao?
- Được, gọi điện thoại cho Đảng ủy thị trấn Long Môn, bảo bọn họ mau dẫn người lại đây. Nếu bọn họ không có khả năng khuyên giải người của thôn mình trở về nhà, tôi sẽ cách chức bọn họ!
Bí thư huyện ủy trong cơn tức giận cũng một phen to tiếng, y lại hướng Lý Minh Dương nói:
- Chủ tịch huyện Minh Dương, chúng ta cùng nhau đi đến đó xem vậy!
- Bí thư An, hay là tôi trước đi xem vấn đề như thế nào!
Lý Minh Dương vội vàng nói.
- Tại sao? Chủ tịch huyện Minh Dương lo tôi sẽ đem phẩm chất bán đi à?
An Quốc Kiến mỉm cười hỏi ngược lại.
Phó bí thư huyện ủy kiêm Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật Trịnh Ngọc, Trưởng ban Tổ chức cán bộ Huyện ủy Lăng Lam và Ủy viên thường vụ trên mặt hiện lên một chút khác thường. Chỉ từ chi tiết nhỏ có thể thấy được, Bí thư huyện ủy và Chủ tịch huyện là hai nhân vật cho dù gặp chuyện rối rắm cũng bình tĩnh ứng phó. Một người là lão di kiên, người kia là ông cụ non!
Mà bên này, sau khi Lương Thần nhận được điện thoại của văn phòng Ủy ban nhân dân Chánh văn phòng Cố, thực sự hoảng sợ. Mấy trăm người dân vây quanh Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện? Cảnh tượng này quá sốc! Nếu dựa theo cách nói của Chánh văn phòng Cố, chỉ sợ phải tập hợp toàn bộ cảnh sát của huyện mới có thể giải quyết vấn đề "Cứu giá”.
Không kịp nghĩ nhiều, lập tức gọi điện thoại triệu Phó trưởng phòng Đặng Khánh, Chủ nhiệm Trung tâm Chỉ huy Diêu Kim Minh đến. Đem vấn đề này giản lược cho bọn họ nghe, lập tức mệnh lệnh hai người phân công nhau tập hợp đội ngũ, đúng năm phút đồng hồ xuất quân! Khoảng cách từ phòng Công an huyện đến Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện khiến cho mọi người không thể chậm trễ.
Vừa nghĩ tới Cố Bảo Hoa ở trong điện thoại trung chuyển đến câu nói của Lý Minh Dương
- Mười phút không đến, mất chức chớ trách.
Lương Thần trong lòng nén giận. Cho dù giận nhưng mệnh lệnh cấp trên tuyệt đối phải nghe theo. Quan to hơn một bậc còn đàn áp người chết, huống chi Lý Minh Dương lại cao hơn hắn hẳn 2 bậc.
Sau ba phút, tại khu vực phòng Công an huyện, Lương Thần thấy được đội ngũ tinh anh dưới trướng của mình, trong lòng không khỏi cảm thấy bi ai. Đúng vậy, hắn đã không đủ sức lực để phẫn nộ nữa rồi.
Cái phòng Công an huyện to như vậy, Trưởng phòng hô hiệu lệnh, vậy mà chỉ có 10 người hưởng ứng tập hợp. Từ điểm này cho thấy, hắn muốn điều binh khiển tướng căn bản sẽ không có một chút hiệu quả. Cũng như theo lời nói của nữ cảnh sát Hứa Linh Linh, toàn bộ cảnh sát huyện cục giống như gỗ mục, phần lớn là không thể gọt giũa được, đã hư thối hết rồi!
- Lên xe, xuất phát!

Nhìn nhóm cảnh sát tinh thần ủ rũ, Lương Thần lạnh lung quát một tiếng, sau đó bước vào chiếc xe Toyota. Còi cảnh sát lập tức kéo vang, 3 cái đèn trên xe lóe sáng, chạy ra từ cổng chính của phòng Công an huyện, nghiền qua những lớp tuyết mỏng manh đọng trên đường, rồi chạy thẳng về phía Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện.
Vừa từ trong tòa nhà văn phòng đi ra, nữ Chính ủy Quách Ninh nhìn theo hướng xe cảnh sát rời khỏi lạnh lùng mà mỉm cười. Trưởng phòng Công tác chính trị Ngô Quốc Hùng liền đứng bên nữ Chính ủy, cẩn thận nói:
- Đại tỷ, chị lần này tạo cho họ Lương một tình huống khó xử, sẽ không sợ hắn thẹn quá hóa giận và xé rách mặt chúng ta sao?
- Tôi đây muốn cảnh cáo tên Trưởng phòng đó, khiến hắn phải đối mặt với tình cảnh hiện nay mà tỉnh ngộ! Thẹn quá hóa giận hẳn sẽ xảy ra nhưng xé rách mặt tôi ư quả là không dễ? Ha hả, chị đây còn thực sự muốn nhìn một chút tên Trưởng phòng nhãi nhép của chúng ta sẽ phản ứng như thế nào? Giống như phụ nữ chửi đổng lên? Hay là nhốt mình trong phòng làm việc đốt thuốc giải sầu? Hay là uất ức mà vụng trộm khóc nhè?
Nữ Chính ủy khinh thường mà cười nói:
-Trừ phi hắn sa thải tất cả cảnh sát. Nếu không phòng Công an huyện Giang Vân vĩnh viễn không có họ Lương!
Ở cổng chính của Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện, dưới sự thúc đẩy của tinh thần quần chúng, dân làng tức giận phẫn nộ bắt đầu xông về phía trước. Đối mặt tình cảnh không khống chế được dân làng trong thôn, bảo an của Ủy ban nhân dân huyện sớm rùa đen rút đầu, trốn không thấy bóng dáng.
Thấy có một số thôn dân xông lên cửa chính, Chánh văn phòng Ủy ban nhân dân Cố Bảo Hoa hoảng loạn đổ mồ hôi đầy đầu. Những nhân viên dưới quyền gã thì mặt mày tái xanh, căn bản chỉ chờ đợi hi vọng. Mà để hắn một mình đi đối đầu với nhiều dân làng đang trong cao trào kích động như vậy, gã ngược lại không dám to gan.
Mà đúng lúc này, gã nhìn thấy Bí thư huyện ủy An Quốc Kiến, Chủ tịch huyện Lý Minh Dương và Ủy viên thường vụ bước hướng bên này đi tới, không khỏi mừng rỡ, vội vàng đi tiếp đón.
Lý Minh Dương mặt trầm như nước, không nói lời vô nghĩa với Cố Bảo Hoa, trực tiếp từ trong tay đối phương lấy cái loa bước vào giữa đám đông kêu gọi:
- Hỡi bà con thân thuộc, tôi là Chủ tịch huyện Lý Minh Dương mới nhận chức. Tôi biết mọi người đến Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện có mục đích gì, đồng thời cũng hiểu được sự phẫn nộ và bất mãn trong lòng của mọi người. Nhưng tôi phải nhắc nhở mọi người, kích động thì không giải quyết được bất cứ vấn đề gì! Tấn công vào cơ quan Đảng, là hành vi làm trái pháp luật phạm tội nghiêm trọng. Tôi hy vọng mọi người có thể bình tĩnh một chút, đưa ra nguyện vọng và yêu cầu chính đáng của mình. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Tôi và Bí thư huyện ủy An Quốc Kiến nhất nhất chứng thực từng việc. Cam đoan sẽ đưa ra lối giải quyết thỏa đáng cho mọi người.
Lý Minh Dương nói chuyện dễ nghe, phân tích rõ ràng sự thiệt hơn cho dân làng. Trong lúc nhất thời, đám dân làng đang đi tới chậm rãi dừng lại, bọn họ trên mặt lộ ra vẻ ngập ngừng.
Trưởng ban Tổ chức cán bộ Huyện ủy Lăng Lam trong mắt chợt sáng lên. Cô cảm thấy vị Chủ tịch huyện còn trẻ tuổi nhưng không phải là loại nhát gan. Cho dù gặp chuyện rối rắm cũng giữ được phong thái bình tĩnh.

- Đừng tin vào lời họ nói. Hãy nhìn xem văn phòng làm việc phía sau của y, tất cả đều lấy từ tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta xây dựng lên. Hỡi bà con thân thuộc, bọn làm quan đều cùng một giuộc. Bọn họ chỉ biết tiêu xài hưởng lạc trên đồng tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân, hoàn toàn không để ý chúng ta chết sống ra sao!
Trong đám người bỗng nhiên vang lên một thanh âm xúc động phẫn nộ, khiến cho đám người vốn có xu thế bình tĩnh từ nãy giờ lại bắt đầu xôn xao lên.
- Hỡi bà con, hãy nghe tôi nói!
Lý Minh Dương vội vàng la lớn.
- Nói cái gì mà nói!
Trong đám người tuôn ra một câu cộc lốc, ngay sau đó một trận hoa tuyết bay ra, chuẩn xác mà đánh trúng cái loa kêu gọi đầu hàng trong tay của Lý Minh Dương. Bông tuyết văng khắp nơi, nháy mắt va vào mặt Lý Minh Dương.
- Khốn khiếp, ai dám ra tay?
Thư ký Hách của Lý Minh Dương thấy ông chủ bị tập kích, không khỏi giận quát một tiếng,
- Hỡi bà con, đánh như thế này vẫn chưa đáng đâu! Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong đám người trước sau vang lên âm thanh châm ngòi xúi bậy gây chuyện. Rất nhanh lại có một trận mưa tuyết bay tới tấp về phía nhóm lãnh đạo văn phòng Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện.
Dưới sự xúi giục của một số phần tử, rốt cuộc không thể nào khống chế được tư duy của thôn dân. Bọn họ đi nhanh về phía trước, trong miệng la hét ồn ào.
- Bình tĩnh, mọi người bình tĩnh!

Lý Minh Dương cầm loa kêu gọi trật tự nhưng thật phí công. Dân làng giờ phút này họ không nghe bất cứ tiếng kêu gọi đầu hàng nào, chỉ nhanh chân xông tới trước.

Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog