You are not connected. Please login or register

truyện hay - truyen hay - truyện sắc hiệp - truyện đô thị

new quan lộ trầm luân 3

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]


Ban quản trị


Ban quản trị
Chương 253
Chú Lương
Nguồn dịch: Nhóm dịch Quan Trường -metruyen.com


Nội dung thu gọn

Lương Thần và Triệu Phương bị Phó trưởng phòng Hồ nhiệt tình kéo đi đến quán lẩu Đông Lai. Quả thật trời ở đây rất lạnh, đột nhiên được ăn lẩu đương nhiên là rất thích. Ở lầu hai của quán lẩu, Phó trưởng phòng Hồ ra vẻ quen thuộc với nơi đây. Ông ta đi vào phòng, cởi áo khoác ra, cầm thực đơn gọi một loạt món từ thịt dê, tôm tiên, rong biển, cộng thêm nồi cua có vị cay cay sau đó lại gọi thêm hai bình rượu.

Ăn thịt dê, uống rượu trắng, Lương Thần và hai vị lãnh đạo của phòng Tài chính và phòng Thủy lợi ngồi vây quanh nồi lẩu nóng hổi. Phó Trưởng phòng Hồ dường như bình thường cũng rất hay nói, nay uống thêm mấy ly rượu trắng, sắc mặt ông ta từ trắng biến thành đỏ như vị Quan Nhị Gia. Lúc này giống như máy hát được mở hoàn toàn, ông ta giơ tay chỉ vào Trưởng phòng Triệu, hướng về phía Lương Thần cười hề hề nói:
- Tôi và Triệu Phương là bạn học từ nhỏ, từ hồi tiểu học, trung học đều cùng lớp. Nhà chúng tôi cũng ở gần nhau, cái trước cái sau. Cũng tính là về chung một nhà, nhưng đáng tiếc, có người nhanh chân đến trước.

Lương Thần kinh ngạc liếc Trưởng phòng Triệu một cái, trong bụng nghĩ hai người này đúng là có tình cảm với nhau. Nếu theo cách nói của Phó trưởng phòng Hồ thì hai ngươi đó cũng được cho là thanh mai trúc mã.

-Ông Hồ, không biết ông hay người kia có phước hơn. Uống chưa được hai ly rượu, dám bạo gan nói ra những lời như vậy.
Sắc mặt Trưởng phòng Triệu ửng đỏ, cũng không biết là do mấy chén rượu hay vì thẹn thùng, nhẹ nhàng liếc Phó Trưởng phòng Hồ một cái.

-Những lời tôi nói không phải là do tôi say. Tôi vẫn rất hối hận về điều này. Hồi đó tôi đã rất muốn thổ lộ, nói không chừng bây giờ bà đã là vợ tôi rồi.
Phó Trưởng phòng Hồ nói với giọng hơi ão não.

-Chuyện đã qua rồi! Hồi ấy tình cảm giữa tôi và ông cũng đã chín muồi, tuy nhiên căn bản là chúng ta không có duyên.
Triệu Phương cười ha hả nói: Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Cảnh cáo ông Hồ nhé, tôi thì không sao, nhưng nếu người khác nghe được thì không hay đâu.

Phó trưởng phòng Hồ vẻ mặt buồn bực, ngửa đầu tu một hơi hết ly rượu, lại còn liếm miệng, giơ tay vỗ vai Lương Thần, bắt đầu xưng huynh đệ:
- Ông em à, tôi nói với cậu, cả đời tôi thất bại rồi.

Lương Thần dở khóc dở cười. Phó trưởng phòng Hồ uống vào bốn chén rượu, nói là không ít cũng hơi quá, nhưng mà chống đỡ được loại rượu này đến mức này mà không nghiêng ngả mới lạ.

-Từ nhỏ đến lớn thầm mến người ta cũng không dám nói. Chờ đến lúc người ta đã có chủ mới dám liều mạng nói thì bị người ta cự tuyệt. Cuối cùng có cái tôi thích mà không có ý chí kiên định theo đuổi, kết quả là không xong.
Phó Trưởng phòng Hồ vỗ vai Lương Thần, vô cùng đau đớn nói:
- Một lần sẩy chân để hận nghìn đời. Ông em về sau tìm bạn gái phải thận trọng, đừng để bị lợi dụng.

-Ông Hồ vốn đã nói nhiều, đặc biệt sau khi uống rượu càng nói tợn.
Triệu Phương dường như đã thấy nhưng không thể trách, nhìn Lương Thần mỉm cười nói:
- Tuy nhiên, ông Hồ nói như vậy, tôi có hứng thú muốn hỏi một chút. Sếp Lương năm nay bao nhiêu tuổi, hẳn đã có bạn gái rồi chứ?

-Tôi đã qua tuổi hai lăm. Vâng, tôi đã có bạn gái rồi.
Lương Thần cười đáp. Hắn không tính toán gì, trả lời không giấu diếm.

-Trưởng phòng Lương thực sự rất có triển vọng.
Nữ Trưởng phòng dường như từ đáy lòng nói lên câu tán thưởng, lại nói tiếp:
- Nhìn Trưởng phòng Lương chắc hẳn bạn gái rất xinh đẹp?

-Vâng.
Lương Thần không hề khiêm tốn gật đầu. Kệ cho được khen là đầy triển vọng hay là bạn gái hắn đẹp, hắn thản nhiên đồng ý.

-Bạn học cũ, không phải là cô muốn giới thiệu Văn Trúc nhà cô chứ?
Phó Trưởng phòng Hồ say không say mà kề lại gần Trưởng phòng Triệu phụng phịu nói:
- Khó mà làm được. Nhưng cô đã hứa Văn Trúc sẽ là con dâu nhà tôi rồi đấy nhé. Hơn nữa, bối cảnh thân phận lại không phù hợp. Tiểu tử nhà tôi và Văn Trúc nhà bà tóm lại là sẽ kêu ông em này bằng tiếng chú.

-Uống rượu, uống rượu.
Lương Thần dường như không chịu được đối phương nói lung tung hơn nữa, vội vàng rót cho Phó trưởng phòng Hồ một ly rượu, trong bụng nghĩ rót cho ông ta để trả thù ngược.

-Phó trưởng phòng Hồ, chúng ta làm thêm một ly.
Lương Thần giơ ly, chuẩn bị tiếp đối phương.

-Nói gì vậy? Ông em, có phải cậu xem thường anh cậu không đấy.
Phó trưởng phòng Hồ vừa nghe đã không hài lòng, đập vai Lương Thần một cái, ngọng ngịu nói:
-Nói thật, tôi vừa gặp cậu đã thấy đặc biệt hợp ý. Tính tính tôi như vậy, nếu cậu cảm thấy gọi tôi là anh là mất mặt vậy thì tôi sẽ không nói, dù sao những người lạnh lùng tôi cũng đã từng gặp.
- Ông anh, chúng ta làm một ly.
Trưởng phòng Triệu ngồi một bên che miệng cười, liếc nhìn Lương Thần một cái. Lương Thần dở khóc dở cười mà thay đổi cách xưng hô. Hắn đã có quyết tâm, nhất định phải chiếm được cảm tình của ông Hồ.

-Dzô.
Hai người cùng chạm cốc. Phó trưởng phòng Hồ hào hứng uống một hơi cạn sạch, lại thêm hai ly rượu, ánh mắt ông ta đã có vẻ lờ đờ.

Nhưng miệng ông ta vẫn nói lia lịa, kiên trì nói tiếp:
- Ông em, tôi làm Phó trưởng phòng ba bốn năm nay. Xem xét tình hình mấy ngày nay, tôi biết tình trạng này sẽ không kéo dài. Cấp trên đưa người xuống nhằm thay đổi tình hình. Người khác thấy tôi mập mạp béo tốt, nhưng từ khi tôi làm Phó trưởng phòng đến nay, ngoại trừ ngày lễ tết nhận quà cáp bên ngoài, tuyệt nhiên không lừa gạt người khác để lấy tiền cho mình. Việc này không trách người khác, chỉ trách là tôi nhát gan.

-Ông Hồ, ông uống nhiều rồi.
Trưởng phòng Triệu nhíu mày. Những lời trước thì còn có thể nghe cho vui, nhưng những lời nói này rõ ràng là có ý khác.

-Tôi không uống nhiều, tôi tỉnh táo hơn hết so với bất cứ người nào.
Phó trưởng phòng Hồ chống cằm nói, đúng lúc này, điện thoại di động của ông ta đang đặt trên bàn vang lên, giật mình một chút, ông ta cầm lấy điện thoại, cũng không xem số gọi đến mà bấm ngay nút nghe, miệng nói: Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Ai ya, tôi đang uống rượu mà.

-Hồ Nhân.
Trong điện thoại vang lên một giọng nói sắc nhọn, lập tức làm Phó trưởng phòng Hồ giật mình, dường như men rượu đã giảm đi mấy phần, ông ta cuống quít đứng lên, sau đó lắp bắp nói:
- Bà xã.

Lương Thần lập tức ngạc nhiên. Hắn nhận thấy vị Phó trưởng phòng này rõ ràng ở nhà rất nhu nhược, có vẻ cực kỳ sợ vợ.

Trưởng phòng Triệu phòng Thủy lợi cũng không nín được cười, thậm chí còn cố ý nói lớn:
- Ông Hồ, là ai vậy?

-Hồ Nhân, bên cạnh ông có phụ nữ hả? Ông đang ở đâu? Cô ấy là ai? Các người bây giờ đang làm gì?
Giọng nói trong điện thoại đột nhiên tăng cường độ, một loạt câu hỏi được đặt ra khiến Phó trưởng phòng Hồ choáng váng, nói quanh co:
- Tôi…, cô…, chúng tôi…!

-Nói mau, đang ở đâu?
Giọng nữ trong điện thoại quát to.

-Ở quán lẩu Đông Lai.
Phó Trưởng phòng Hồ vội vàng trả lời, lúc này ông ta đã hoàn toàn tỉnh rượu. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

-Ông ở đó chờ, tôi đến ngay.
Giọng nói trong điện thoại lạnh lùng vang lên. Sau đó điện thoại bị cúp, Phó trưởng phòng Hồ đáng thương đứng im như trời trồng.

-Ông Hồ, có cần tôi tránh mặt không?
Trưởng phòng Triệu cười như không hỏi.
-Không, không cần.
Phó trưởng phòng Hồ cắn răng cứng rắn nói, nhưng vài giây sau, ông ta lại ấp a ấp úng:
- Hay là cô đi trước nhé? Tôi sợ Tiểu Xuân Nhi đến đây lại làm ầm ĩ lên với cô.

-Nếu ông nói vậy thì tôi sẽ không đi.
Triệu Phương trừng mắt nhìn ông ta, oán hận nói:
- Có biết lúc trước vì sao tôi không chọn ông không? Chính bởi vì ông có lá gan thỏ đế, ở cạnh ông có cảm giác không an toàn.

-Vậy, Phó trưởng phòng Hồ, Trưởng phòng Triệu, tôi đi trước đây. Hôm khác tôi sẽ mời các vị.
Lương Thần cảm thấy nơi này không thích hợp với sự hiện diện của hắn, vì thế hắn đứng lên, chuẩn bị lấy áo khoác chạy lấy người.

-Không được, ông em Lương Thần, cậu cũng không thể đi.
Vừa thấy Lương Thần định đi, Phó trưởng phòng Hồ lập tức hoảng sợ, liền vội vàng kéo tay Lương Thần vẻ mặt đau khổ nói:
- Chị dâu cậu nếu thấy tôi ngồi cùng với Triệu Phương thì kể như tôi xong đời. Bất kể như thế nào, cậu cũng phải làm chứng giúp ông anh này.

Nói thật, Lương Thần chưa thấy ai sợ vợ như Phó Trưởng phòng Hồ. Bị ông ta kéo tay lại, lại đã ăn cơm ông ta mời, hắn không còn cách nào khác đành phải lắc đầu bật cười, một lần nữa ngồi xuống.

Hơn mười phút sau, chợt nghe ở phía cầu thang tiếng bước chân dội tới, dường như có không ít người đang đi lên, ngay sau đó có tiếng gõ cửa. Phó Trưởng phòng Hồ có vài phần nghi hoặc bước tới mở cửa, nghĩ sao bà xã có thể tới nhanh như vậy được.

Cửa mở, hai ba tốp người đi vào, ở phía sau bọn họ còn có mấy cô gái nhìn rất xinh đẹp thanh tú, trong đó có một thanh niên rất đẹp trai mặc áo màu lam bước tới phía Phó trưởng phòng Hồ, kêu lên:
- Ba.

-Tiểu Kỳ, sao con lại đến đây?
Phó Trưởng phòng Hồ ngạc nhiên hỏi.

-Con và bạn học cùng đi ăn cơm, vừa lúc nhận được điện thoại của mẹ nên đã đi đến đây.
Hồ Tiểu Kỳ nhún vai, bất đắc dĩ trả lời. Đúng vậy, y theo chỉ thị của mẹ, đi kiểm tra tình hình của ba mình.

Lúc này, một cô gái đến gần Trưởng phòng Triệu, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ ra một chút kinh ngạc nói:
- Mẹ, sao mẹ cũng ở đây?

-Ừ, ngoài chú Hồ con còn có người đồng nghiệp này cùng ăn cơm trưa.
Triệu Phương không ngạc nhiên lắm trước sự xuất hiện của con gái. Có tiểu tử nhà họ Hồ ở đây thì chắc chắn không thể thiếu bóng dáng con gái nhà mình được. Hồ Tiểu Kỳ hoàn toàn không kế thừa sự yếu đuối nhát gan của Hồ Nhân, nếu không bà chắc chắn không đồng ý cho con gái mình kết giao với y.

Phó trưởng phòng Hồ cũng biết rõ là đứa con này thay vợ mình đến đây theo dõi. Nhìn lướt qua bạn học và bạn gái của con, ông ta xấu hổ xoa tay, gượng cười nói:
-Này, ba cũng chỉ cùng cô Triệu con và chú Lương ăn bữa cơm thôi mà.

-Dạ, con biết.
Hồ Tiểu Kỳ gật đầu. Y tin tưởng cha mình và dì Triệu căn bản không có gì cho nên y gật gật đầu.

-Chú Lương?
Hồ Tiểu Kỳ không phản ứng gì nhưng Lục Văn Trúc và bạn học nữ ở phía sau cũng nghĩ là cha Hồ Tiểu Kỳ nói nhầm.

Hồ Tiểu Kỳ bỗng dưng cũng tỉnh táo lại, kinh ngạc hỏi cha:
- Ba uống nhiều rượu lắm rồi à? Người nào là chú Lương?

-Đây chính là chú Lương, tân Trưởng phòng công an huyện chúng ta.
Phó trưởng phòng Hồ kéo tay Lương Thần, giới thiệu rất nghiêm túc.

-Anh Hồ, anh tạm tha cho tôi đi.
Lương Thần gượng cười nói. Đùa kiểu gì vậy, hắn hơn cậu thanh niên và mấy cô gái chỉ khoảng hai tuổi. Cho dù đứa con của Phó trưởng phòng Hồ không ngại thì chính hắn cũng ngại khi bị gọi như một lão già.

-Chú Hồ? Anh ta? Là Trưởng phòng công an huyện?
Lục Văn Trúc và mấy cô gái học viện nghệ thuật mở to những đôi mắt xinh đẹp. Các cô thực không thể tin được, tuổi các cô không kém người đàn ông này là bao nhiêu, vậy mà anh ta đã giữ chức vụ cao như vậy?


Ban quản trị


Ban quản trị
Chương 254
Đầu tư tình cảm
Nguồn dịch: Nhóm dịch Quan Trường -metruyen.com


Nội dung thu gọn

- Ba, ba uống nhiều rồi.
Ngẩn ngơ vài giây, sau đó vẻ mặt y cực kỳ xấu hổ. Trước mặt nhiều bạn học như vậy, ba y lại bắt gọi một thanh niên chỉ hơn mình vài tuổi là chú, thật sự là y không thể.
- Ai ya, đứa nhỏ này dám nói cái gì vậy?
Phó trưởng phòng Hồ nổi giận, hướng về phía đứa con khiển trách:
- Con xem xem ba của con có giống người đã quá chén không? Cho dù con không tin ba thì con cũng không tin cô Triệu của con sao?

- Ông Hồ, ông nói kiểu gì với đứa nhỏ vậy?
Trưởng phòng Triệu trừng mắt nhìn Phó trưởng phòng Hồ một cái, sau đó đưa tay chỉ về phía Trưởng phòng Lương đang rất xấu hổ, hướng về phía con gái và Hồ Tiểu Kỳ nói:
- Chú Hồ con nói đúng đấy, đây là Trưởng phòng công an huyện chúng ta, Trưởng phòng Lương.
Rồi lại quay sang Lương Thần nói:
- Đây là con gái của tôi, Văn Trúc. Còn đây là con trai của lão Hồ, Hồ Tiểu Kỳ. Phía sau là các cô bạn học.

Lương Thần đành phải hướng về phía Lục Văn Trúc, Hồ Tiểu Kỳ gật đầu mỉm cười, sau đó nhìn Phó trưởng phòng Hồ nói:
- Phó trưởng phòng Hồ, tôi thấy hôm nay thế là được rồi. Bữa khác tôi sẽ mời ông và Trưởng phòng Triệu.
Nhìn thấy sự xuất hiện của con trai đối phương, hắn dường như không cần ở lại để chứng minh cái gì cả. Lương Thần quyết định hay là sớm rời khỏi nơi này để cho người ta cảm thấy thoải mái hơn.

- Cậu em, chị dâu cậu sắp tới rồi. Anh biết biểu chiều cậu có việc nên sẽ không mời cậu về nhà uống nước nhưng bất kỳ thế nào, cậu cũng phải gặp mặt chị dâu.
Phó trưởng phòng Hồ giữ chặt cánh tay Lương Thần, cho dù hắn có nói gì cũng không cho hắn đi, ông ta còn quay lại trừng mắt nhìn con trai:
- Đứa nhỏ này không lễ phép gì cả, bảo con gọi chú Lương sao không gọi?

- Phó trưởng phòng Hồ, cho dù ông có nói như vậy thì tôi cũng phải đi rồi.
Lương Thần cảm thấy hình như mình hơi đau đầu. Trên thực tế ngay từ đầu hắn đã cảm thấy Phó trưởng phòng Hồ mập mạp dường như hơi quá nhiệt tình đối với mình.

Lục Văn Trúc ở phía sau quan sát Lương Thần bằng đôi mắt đẹp một lúc lâu, đột nhiên mắt sáng ngời lên. Cô lại gần hắn hơn rồi thì thầm với mấy cô bạn học điều gì. Một lát sau, Lục Văn Trúc kéo Trưởng phòng Triệu qua một bên, nói nhỏ:
- Mẹ ơi, có phải Trưởng phòng Lương trước đây được tỉnh phong là một trong mười đại cảnh sát ưu tú không?

- Con cũng biết sao?
Trưởng phòng Triệu cũng hơi bất ngờ bèn liếc nhìn con một cái. Bà không nghĩ con gái mình tuổi còn nhỏ, bình thường chỉ chú ý đến cái gì thời thượng sống động, không ngờ cũng để ý đến tin tức về hệ thống cảnh sát nhà nước.

- Hì hì, đương nhiên! Khoảng thời gian trước, thời điểm huyện bỏ phiếu, học viện nghệ thuật bọn con cũng có xem và bỏ phiếu trên mạng. Hóa ra anh ta đến huyện mình làm Trưởng phòng công an. Chậc chậc, bản thân anh ta nhìn bên ngoài dường như đẹp trai hơn trên mạng.
Lục Văn Trúc cười hi hi nói.

- Mình đã nói rồi mà, mình không nhận nhầm người đâu.
Cô gái cao lớn xinh đẹp đắc ý nói, sau đó cô liếc nhìn Lương Thần một cái, bỡn cợt nói với Lục Văn Trúc:
-Văn Trúc, cậu hỏi cô xem, gọi người ta là chú có thích hợp không?

- Sướng nhỉ, cậu là xấu lắm đấy.
Lục Văn Trúc giả vờ giận mà liếc xéo bạn một cái. Các cô gái xinh đẹp cười vang, rộn lên cả phòng.

Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra. Một người phụ nữ trung niên mặc áo khoác sang trọng đi giày da bước tới. Bà ta mang theo một uy lực mạnh mẽ đến mức khi bà xuất hiện, không khí trong phòng lập tức thay đổi. Ngay cả các cô gái đang đùa vui cũng phải dừng lại, quay lại nhìn người phụ nữ trung niên.

Phó trưởng phòng Hồ vội vàng bước tới, kính cẩn gọi:
- Bà xã.
Hồ Tiểu Kỳ cũng thành thật kêu lên:
- Mẹ.
Chỉ nhìn thái độ ngoan ngoãn của hai cha con, người ngoài nhận thấy ngay người phụ nữ trung niên này rất có cách bắt người khác vâng lời.

Lương Thần trong lòng không khỏi nảy sinh sự thông cảm mãnh liệt. Hắn bây giờ đã lý giải được mấy lời Phó trưởng phòng Hồ vừa nói linh tinh hồi này:
- Một lần sảy chân để hận nghìn đời.

- Sao bỗng nhiên nhớ tới mà mời bạn học cũ của ông đi ăn trưa thế?
Người phụ nữ trung niên nhìn thấy trên mặt Triệu Phương còn có chút ửng đỏ của men rượu, hỏi một câu dường như rất ôn hòa. Mặc dù nhìn Triệu Phương nhưng câu hỏi đó lại dành cho chồng mình. Rõ ràng khóe miệng thì cười nhưng giọng nói lại làm cho người ta có cảm giác lạnh cả gáy.

- Không phải là sáng nay tôi đi họp sao! Tôi và Trưởng phòng Lương vừa mới quen đã thân nên đi uống mấy ly rượu, gặp lúc Triệu Phương chưa ăn cơm nên đi cùng luôn.
Phó trưởng phòng Hồ vội vàng giải thích.
- Trưởng phòng Lương?
Ánh mắt người phụ nữ trung niên đảo qua một vòng trên người Lương Thần. Nói đi nói lại, trong phòng này duy nhất chỉ có mình chàng thanh niên trẻ tuổi kia là “Trưởng phòng Lương” thôi.

- Đúng đúng.
Nhắc tới Lương Thần, Phó trưởng phòng Hồ tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên, giơ tay kéo cánh tay Lương Thần hướng về phía vợ giới thiệu:
- Vị này chính là Trưởng phòng Lương của phòng công an huyện chúng ta.
Sau đó ông ta lại hướng về Lương Thần nói:
- Cậu em, đây là chị dâu cậu, Ngô Mai.

- Xin chào Trưởng phòng Lương.
Người phụ nữ trung niên mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Quả thật chàng thanh niên này là Trưởng phòng Lương của phòng công an huyện sao? Bà ta một mặt giơ tay lên bắt tay Lương Thần, mặt khác lại nhìn đối phương từ trên xuống. Xem ra so với chức vụ người này đang đảm đương thì tuổi hắn vẫn còn trẻ lắm. Nếu không phải là ông Hồ giới thiệu thì đúng là bà ta không tin được.

- Xin chào.
Lương Thần giơ tay, trong lòng có chút ngượng ngịu. Hắn muốn nói “chị dâu” nhưng dường như không thích hợp. Mà nếu gọi ‘cô” thì dường như cũng không đúng. Trong đầu hắn nghĩ, rõ ràng trong ba mươi sáu kế sách thì kế sách cáo từ là thích hợp nhất.

- Phó trưởng phòng Hồ, Trưởng phòng Triệu, chiều nay tôi muốn quay về Liêu Dương để xử lý chút việc, hôm khác chúng ta gặp nhau sau.
Lương Thần cầm lấy áo khoác của mình, căn bản là không để cho Phó trưởng phòng Hồ có cơ hội giữ lại, lễ phép hướng về phía đám người Ngô Mai gật đầu, sau đó bước ra khỏi phòng. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

- Cậu em, để tôi đưa cậu đi. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Phó trưởng phòng Hồ vội vàng đi theo hắn.

Ông ta không phân bua lao thẳng đến Lương Thần đưa hắn đến cửa tầng một, đến khi tận mắt nhìn thấy Lương Thần ngồi trên chiếc Toyota đi khỏi ông ta mới lê thân hình mập mạp của mình trở lại tầng hai.

Trong phòng Ngô Mai bảo nhân viên phục vụ dọn cái lẩu trên bàn, một lần nữa gọi món. Nhân tiện mọi người cũng chưa ăn cơm trưa, Ngô Mai liền đãi khách bữa trưa tại đây luôn. Hồ Tiểu Kỳ và Lục Văn Trúc cùng đám bạn nam nữ ngồi quây quần xung quanh bàn. Trưởng phòng Triệu cầm lấy áo khoác chuẩn bị rời phòng.

- Văn Trúc, mẹ chiều nay có việc nên đi trước. Buổi tối con nhớ về nhà sớm một chút nhé.
Trưởng phòng Triệu dặn dò con gái mình, sau đó liếc mắt nhìn Ngô Mai đầy khiêu khích rồi mới quay người bước đi.

Phó trưởng phòng Hồ sau khi trở về thì thấy mọi người đang ăn. Đợi cho con trai và các bạn học của y ăn xong rồi rời khỏi phòng, Ngô Mai không vội vã tính tiền mà giơ tay véo khuôn mặt béo ụ của chồng mình, lạnh lùng nói: Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Hồ Nhân, anh không phải trả lời em, từ nay về sau không bao giờ anh được tiếp xúc bên ngoài với Triệu Phương nữa nghe không?

- Ôi, bà xã, anh nói rồi, chuyện trưa nay…
Phó trưởng phòng Hồ ra vẻ hết sức oan uống nói:
- Anh mời Trưởng phòng Lương ăn cơm, thuận tiện thì mời Triệu Phương luôn.

- Trưởng phòng Lương trẻ thật đấy nhỉ.
Nghe chồng đề cập đến “Trưởng phòng Lương”, Ngô Mai hỏi:
- Anh mời cậu ấy ăn cơm làm gì? Các người lại không quen nhau.

- Anh còn không phải là vì con mình à.
Phó trưởng phòng Hồ có chút u oán, liếc bà xã một cái nói:
- Tiểu Kỳ năm nay tốt nghiệp cảnh sát, nó ngoài việc làm cảnh sát chuyện nghiệp thì còn làm gì? Năm nay chắc chắn là phòng công an huyện sẽ tuyển nhiều nhân viên công vụ. Hiện tại có quan hệ tốt với Trưởng phòng Lương chẳng khác nào giúp Tiểu Kỳ chúng ta bước một chân vào phòng công an huyện. Bà xã, em cũng có thể hiểu được “trong triều có người làm quan thì cả họ được nhờ” mà.

- Được, lão Hồ, không ngờ anh vì con mình mà suy xét chu đáo như vậy.
Ngô Mai trên mặt có vẻ bình thường trở lại, dịu dàng hôn vào mặt chồng một cái nói:
- Đây là thưởng trước cho anh, tối nay về nhà còn có phần thưởng nữa.

- Ha ha.
Phó trưởng phòng Hồ được một trận cười thỏa thuê. Ông ta rất ít khi được nghe vợ khen, vì vậy có cảm giác phiêu diêu sung sướng:
- Tuổi trẻ như vậy mà đã làm Trưởng phòng công an huyện, vậy chắc là Lương Thần có hoàn cảnh rất tốt?
Ngô Mai hỏi với vẻ rất quan tâm.

- Còn phải nói sao? Tại thời điểm đại hội cán bộ toàn huyện, Thành ủy liền cử người tới đọc quyết định. Ngày đầu tiên Trưởng phòng Lương đi nhậm chức còn có Thư ký Ủy ban pháp luật chính trị thành phố, Phó cục trưởng cục công an thành phố đi cùng. Ngoài ra tân Bí thư huyện ủy, Chủ tịch huyện của chúng ta cũng có mặt. Em xem, Trưởng phòng Lương có thân thế như thế nào?
Phó trưởng phòng Hồ đắc ý rung đùi:
- Mắt lão Hồ anh từ trước đến giờ nhìn người rất chuẩn. Vị Trưởng phòng Lương này tương lai nhất định thăng chức rất nhanh, tiền đồ vô lượng. Bây giờ anh tiến hành đầu tư tình cảm càng sớm càng tốt. Nếu không, mọi người sẽ bày tỏ thiện ý trước, như vậy là muộn mất.


Ban quản trị


Ban quản trị
Chương 255
Rốt cuộc anh thích ai?
Nguồn dịch: Nhóm dịch Quan Trường -metruyen.com


Nội dung thu gọn

Hương thơm trên cơ thể mềm mại của cô gái làm Lương Thần trong lòng chan chứa cảm giác thỏa mãn, thanh tĩnh không màng danh lợi. Đối với cô gái này hắn không hề muốn rời xa. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Diệp Thanh Oánh hai tay ôm chặt lấy thắt lưng Lương Thần, vùi toàn bộ khuôn mặt vào ngực hắn. Hơi thở quen thuộc mà một tuần nay cô không có và nhớ nhung nay đã trở lại. Cảm giác người yêu trở lại thật là hạnh phúc.

Cả hai người không ai nói chuyện, chỉ dùng những cử động thân mật âu yếm nhau để biểu lộ tình cảm. Văn phòng yên ắng, khiến cho hai người ôm nhau có thể nghe được rõ ràng nhịp đập của đối phương. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Cửa phòng làm việc không hề được báo trước mà bị đẩy ra. Một cô gái đeo kính nhanh chóng bước vào, lập tức chứng kiến một cảnh tượng trước mắt khiến cô đứng ngây người.

Nhận thấy có người bước vào, Diệp Thanh Oánh như người tỉnh mộng, rời khỏi ngực Lương Thần, khuôn mặt đỏ bừng, nhìn vào cô gái đeo kính nói:
- Tiểu Đào, có chuyện gì sao?

- Rất xin lỗi, chị Oánh Oánh, em không biết là bạn trai chị đến.
Tiểu Đào hướng đôi kính về phía Thanh Oánh. Biết mình quấy rầy người ta thật không đúng lúc, vẻ mặt không khỏi áy náy, nói:
- Em không có chuyện gì cả, mọi người cứ tiếp tục.
Nói xong cô hoang mang bước ra cửa, đóng mạnh cửa lại.

- Chúng ta tiếp tục.
Lương Thần mỉm cười, bước tới hai bước ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô gái. Cô gái mặc đồ trắng, đôi mắt sáng trong, khuôn mặt đỏ ửng, có vẻ rất ngượng ngùng khiến Lương Thần không khỏi nhớ tới một câu thơ: “Cô gái cúi đầu e lệ, thẹn thùng như đóa sen không thắng được gió lạnh”.



- Không được.
Thanh Oánh nhẹ nhàng đẩy tay ra, đôi mắt đẹp không dám nhìn thẳng ánh mắt nóng rực của hắn, nhỏ giọng nói:
- Em đi xin phép rồi chúng ta về nhà.

- Về nhà tiếp tục nhé?
Lương Thần cười xấu xa hỏi.

- Không thèm chơi với anh, đồ đểu.
Diệp Thanh Oánh trừng mắt nhìn hắn, một lần nữa lại rời khỏi ngực Lương Thần. Cô đi đến giá áo quần lấy áo khoác lông màu trắng rồi quay lại thúc hắn:


- Đi mau.

Lái xe Tiền Tiểu Ngũ đợi ở dưới lầu hơn mười phút, rốt cục thấy Trưởng phòng từ trong cao ốc đi ra, sánh vai với một cô gái mặc áo khoác lông màu trắng. Y vội vàng xuống xe, ân cần mở cửa xe đằng sau ra. Khi ánh mắt y chạm phải khuôn mặt cô gái, thân thể y không khỏi cứng đờ, miệng há hốc.

Y chỉ có thể nói một chữ “đẹp”, hai chữ “xinh đẹp”, ba chữ ”rất xinh đẹp”. Tiền Tiểu Ngũ trong nháy mắt mất hết sinh lực, trong đầu nhớ lại từ ngữ dùng để biểu đạt vẻ đẹp của cô gái. Cuối cùng, sau một lúc lâu, y chỉ có thể cảm thấy vẻ đẹp này đại diện cho mọi cái đẹp.

Y thật vất vả để lấy lại tinh thần, vừa quay đầu, đã gặp phải ánh mắt cười như không của Trưởng phòng, y không khỏi lạnh người, thầm mắng mình hồ đồ. Cô gái này rõ ràng chính là bạn gái Trưởng phòng. Y thật ngốc mới ngây ngô nhìn người ta chằm chằm như thế. Xem ra đã làm Trưởng phòng mất hứng, chắc bát cơm của mình mất quá.

- Đây là lái xe của anh, anh Tiền.
Lương Thần cười giới thiệu. Đối phương mở cửa xe cho hắn tuổi chừng trung niên. Tuy nói không nhiều nhưng xem ra Lương Thần cũng vừa lòng với y.
- Anh Tiền, xin chào.
Diệp Thanh Oánh lễ phép mỉm cười nói.

- Không dám, không dám, cứ gọi tôi là lái xe Tiền được rồi.
Tiền Tiểu Ngũ hai tay duỗi thẳng, muốn vui đùa nhưng không được. Thân phận người ta là gì, còn thân phận mình là gì, nào dám để đối phương gọi là anh. Nhưng nhìn cô gái xinh đẹp tươi cười, y trong lòng cũng thấy phấn chấn. Hóa ra bạn gái Trưởng phòng xinh đẹp như vậy.

Trên xe, Lương Thần và Diệp Thanh Oánh ngồi ở ghế sau. Lương Thần âm thầm giơ tay qua nắm lấy cánh tay nhỏ nhắn mềm mại của cô gái giữ trong lòng bàn tay mình. Diệp Thanh Oánh mặt đỏ ửng, giả vờ rút tay ra một chút, sau đó để yên. Hai người mười ngón tay đan vào nhau, tùy ý biểu hiện tình cảm trong lòng.

Trở lại khu chung cư Hoa Sen quen thuộc, lúc này đã là bốn giờ chiều ngày chủ nhật, Lương Thần bảo lái xe Tiền trở về. Bước vào trong phòng đã được mở điều hòa, hắn cảm nhận được ngay không khí ấm áp. Chỉ mới rời khỏi đây bảy ngày nhưng hắn lại có cảm giác lâu như đã nhiều năm.

Vương Phỉ Hạm và Diệp Tử Thanh đều chưa về. Nhìn đồng hồ, thấy chỉ còn hơn nửa giờ là đến giờ tan tầm, Lương Thần cởi áo khoác ra ngồi xuống ghế. Một lát sau, Diệp Thanh Oánh vào phòng ngủ thay áo quần ở nhà bước ra.

- Em đi rửa rau, chờ mẹ về nấu cơm.
Diệp Thanh Oánh dịu dàng nói, sau đó xoay người đi xuống bếp.

- Không vội, còn sớm mà.
Lương Thần đứng dậy giữ chặt tay cô gái, nhẹ nhàng kéo thân hình mềm mại của cô vào ngực mình.

- Anh làm gì vậy?
Diệp Thanh Oánh hờn dỗi nói. Cô bỗng nhớ tới câu nói của hắn “Về nhà tiếp tục nhé” mà không khỏi đỏ mặt, nhẹ nhàng giãy dụa đứng lên.

- Chỉ ôm một chút thôi mà.
Lương Thần hạ giọng nói nhỏ vào tai cô gái. Trên thực tế từ khi vào nhà họ Diệp, hắn và Diệp Thanh Oánh cũng không có nhiều thời gian cùng nhau. Đại đa số đều có mặt Diệp Tử Thanh, thậm chí đôi khi còn có cả Vương Phỉ Hạm.

Lâm Tử Hiên cho hắn thời hạn là đúng lễ tình nhân mười bốn tháng hai, mà cách lúc này chỉ là hơn nửa tháng. Hắn biết nếu muốn ngày nào đó thực hiện mục đích kia, nhất định phải khiến cho tình cảm giữa hai người có tiến triển. Hắn rất hổ thẹn vì mục đích và động cơ của mình lại có sự tính toán hiệu quả và lợi ích trong đó nhưng hắn lại không được lựa chọn. Hắn không muốn mất Diệp Thanh Oánh, lại vừa muốn có sự nghiệp nên gửi gắm hy vọng vào lời hứa hẹn của Lâm Tử Hiên. Ván bài này rất nguy hiểm, nhưng hắn đã đi đến bước này thì không thể không đánh cuộc. Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Diệp Thanh Oánh để mặc cho hắn tùy ý ôm, nghe tiếng đập mạnh trong lồng ngực hắn, nhịp đập trái tim cô dường như cũng cộng hưởng theo. Trái với lúc ở văn phòng, đây là nhà cô, là nơi quen thuộc với cô, an toàn, không cần lo lắng bị người khác bắt gặp nên cô ngầm đồng ý để cho hắn có những động tác thân mật.

Hơi thở nóng rực phả vào mặt cô, tim Diệp Thanh Oánh dường như đập nhanh hơn. Cô cảm thấy dường như môi Lương Thần càng ngày càng gần má cô. Cô loáng thoáng hiểu được ý đồ của hắn nên trong lòng không khỏi vừa thẹn thùng vừa hoảng hốt.

Không hề đoán trước, Lương Thần nhẹ nhàng hôn vào môi cô gái.

Chợt nghe một tiếng nói duyên dáng:
- A.
Thân thể mềm mại của Diệp Thanh Oánh run lên, phản xạ có điều kiện khiến mặt cô đỏ bừng, đôi mắt đẹp lộ vẻ hoảng hốt, kinh ngạc nhìn Lương Thần.

Lương Thần giơ tay đỡ lấy vai Diệp Thanh Oánh, đôi mắt rực lửa nhìn sâu vào đôi mắt đẹp của cô gái. Hắn chậm rãi cúi đầu, hướng về hai bờ môi ướt át của cô gái hôn tới.

Môi Lương Thần chạm phải vị ngọt ngào thơm tho, nhưng hương thơm không phải từ môi cô gái mà từ cánh tay trắng của cô.

Tay cô đang nhẹ nhàng cản trở hắn, hàm răng Diệp Thanh Oánh khẽ cắn vào môi, đôi mắt đẹp nhìn đối phương một hồi lâu rồi mới nói:
- Thần, anh nói cho em biết, giữa chị Tử Thanh và em, rốt cuộc anh thích ai?

Ở thời khắc này, ý nghĩ bên trong của Lương Thần lập tức trống rỗng.


Ban quản trị


Ban quản trị
Chương 256
Quanh co
Nguồn dịch: Nhóm dịch Quan Trường -metruyen.com


Nội dung thu gọn

Lương Thần không phải không nghĩ qua hắn và Diệp Tử Thanh có quan hệ thân mật như vậy sẽ có một ngày Thanh Oánh phát hiện ra. Hắn cũng không phải không suy xét, đến lúc đó, hắn sẽ phải biện minh như thế nào để thoát qua cửa ải trót lọt. Nhưng mà hắn ngược lại không ngờ tới, khi hắn có ý định hôn môi đối phương, Diệp Thanh Oánh đã giết hắn trở tay không kịp, hỏi cho ra lẽ rốt cuộc hắn thích ai?
Dưới ánh nhìn chăm chăm của đôi mắt thuần khiết, Lương Thần chỉ cảm thấy hắn căn bản không thể nói ra một chữ nói dối. Tố chất tâm lý của hắn vốn rất mạnh. Khi đối mặt Liên Tuyết Phi ngay tại hiện trường trực tiếp phỏng vấn mà hắn vẫn minh mẫn bình tĩnh, cũng có khi giải quyết công việc của Chủ tịch huyện phải đối mặt với sự trêu chọc của Phó chủ tịch huyện mà hắn vẫn sáng suốt, kiên định. Nhưng giờ phút này, trong lòng hắn rốt cục lại lộn xộn. Bởi vì với ai hắn cũng rất quan tâm!
Nhìn người thanh niên thân thể cường tráng, vẻ mặt tràn đầy hoảng hốt không thể hình dung, đôi mắt trong sáng Diệp Thanh Oánh hiện ra thần sắc hết sức phức tạp. Cô bỗng nhiên cười, tự rút tay về, gắt giọng nói: Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
- Vấn đề này rất khó trả lời phải không? Em đổi cách hỏi khác. Anh có thích em hay không?
- Thích!
Lương Thần theo bản năng gật đầu đáp.
- Vậy, anh có thích chị Tử Thanh không?
Đôi mắt sâu đẹp của Diệp Thanh Oánh nhìn kỹ hắn mỉm cười hỏi.
Lương Thần muốn bật cười nhưng không thể liền há miệng thở dốc. Dường như hắn muốn phủ nhận, nhưng cuối cùng lại vô cùng yếu ớt từ trong miệng thốt ra chữ "Thích!”. Lần này chắc xong đời rồi! Lý trí mách bảo hắn nên phủ nhận, nhưng hắn lại cảm thấy cách nói dối này là sự sỉ nhục đối với Thanh Oánh, Tử Thanh và cả hắn nữa.
- Nếu giữa em và chị Tử Thanh, anh chỉ có thể lựa chọn một, như vậy anh sẽ lựa chọn ai?
Diệp Thanh Oánh vẻ mặt sung mãn nghiêm túc mà trước nay chưa hề có. Cô nhìn vào đôi mắt Lương Thần, khiến đối phương cảm nhận sâu sắc được rằng đáp án sắp nói ra đối với cô ấy sẽ có ý nghĩa quan trọng như thế nào!
Lương Thần cuối cùng đổ mồ hôi. Trong lòng hắn luôn muốn trốn tránh, nhưng lại thiếu dũng khí khi đối mặt vấn đề. Rốt cục vấn đề vẫn còn đang tồn tại trước mặt hắn. Hắn sẽ lựa chọn người nào? Hắn rõ ràng nghĩ rằng cả hai đều được! Nhưng mà, hắn cũng không dám trực tiếp đem vấn đề này nói cho Thanh Oánh nghe. Lúc này suy nghĩ sáng suốt nhất là, thái độ không chút do dự nói cho đối phương, hắn sẽ lựa chọn cô. Nếu không, hắn biết tính tình của Diệp Thanh Oánh, cô nhất định sẽ thất vọng tràn trề với hắn. Từ đó sẽ rời xa hắn! Hắn có thể chấp nhận Diệp Thanh Oánh rời khỏi sao? Đáp án là không thể! Nhưng mà chết tiệt là, hắn ngược lại với lời nói dối kia bất luận như thế nào cũng nói không nên lời!
Hắn không phải chưa từng nói dối qua, nhưng hắn từ trước đến giờ không thích nói dối. Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của cô, hắn muốn nói một lời gì đó nhưng sao mà khó khăn đến vậy!
Thời gian dường như ở giờ khắc này đọng lại. Trong không gian rộng mở ở đây, tràn ngập sự tĩnh mịch khiến người ta cảm thấy nghẹt thở. Lương Thần thở dồn dập. Hắn cảm thấy chính mình sắp sửa nghẹt thở mất rồi.
- Ngay cả lời nói dối lừa gạt em đều làm không được sao?
Trên gương mặt Diệp Tử Thanh lộ vẻ thất vọng tràn trề. Cô thở dài một hơi, xoay người đi vào toilet, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Lương Thần đờ đẫn đứng ngay tại chỗ. Một nỗi sợ hãi gắt gao bủa vây lấy trái tim hắn.
Hắn muốn đi khắc phục hậu quả, nhưng giờ hắn nghĩ không ra bất cứ biện pháp khắc phục nào. Giả bộ đau khổ hay giả bộ mất trí nhớ? Hay mặt dày mày dạn, quỳ xuống đất cầu xin? Hay là ngang ngược cứng rắn, không chiếm được tâm thì cũng chiếm được người?
Đầu óc lung tung lộn xộn, nói chuyện không đâu vào đâu, ý niệm trong đầu không đầy đủ. Biểu hiện này cho thấy hắn hoàn toàn bất lực. Hai chân di chuyển nặng nề, Lương Thần suy sụp ngồi trở lại ghế sofa. Chẳng lẽ đây giống như trong truyền thuyết "Quan trường đắc ý, tình trường thất ý”? Hắn phải mất đi Thanh Oánh sao? Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Diệp Thanh Oánh tự nhốt mình tại toilet, đi đến trước gương, nhìn gương mặt của chính mình trong gương, trên mặt hiện một nửa chua xót một nửa vui mừng tươi cười. Cô từ trong túi xách lấy ra chiếc điện thoại di động. Trên màn hình rõ ràng biểu hiện trạng thái trò chuyện.
- Chị Tử Thanh, chị đã thắng!
Để điện thoại di động bên tai, Diệp Thanh Oánh bình tĩnh nói.
- Chị biết, chị nhất định sẽ thắng!
Trong di động truyền đến tiếng cười vui sướng thỏa mãn Diệp Tử Thanh:
- Tiểu Oánh Oánh, em phải thừa nhận thất bại của mình. Thôi, nhanh đi an ủi tâm trạng đang lo sợ của Trưởng phòng Lương của chúng ta đi!
- Chị Tử Thanh, chị còn không có nói cho em biết..Nếu nói ra đáp án khác, chị sẽ làm sao?
Mặt Diệp Thanh Oánh hơi hơi đỏ lên, theo sau lại hỏi.
- Chị sẽ chờ quyết định của Lâm Tử Hiên. Chị sẽ rời khỏi nơi này, trả lại cho em một người đàn ông hoàn chỉnh!
Trong di động, giọng Diệp Tử Thanh bình tĩnh mà kiên quyết.
Diệp Thanh Oánh im lặng không nói gì. Cô biết chị Tử Thanh cũng rất kiêu ngạo. Nếu Lương Thần không có dũng khí, vì muốn lọt qua cửa ải mà nói thích cô, chọn lựa cô. Như vậy cho dù chị Tử Thanh thích Lương Thần bao nhiêu, cũng khẳng định sẽ không chút do dự rời khỏi hắn!
Từ trong toilet đi ra, Diệp Thanh Oánh thấy Lương Thần không có trong phòng khách, trong lòng lập tức căng thẳng, thầm nghĩ chẳng lẽ người thanh niên này đau lòng thất vọng bỏ đi! Cặp mắt cô đảo qua một chút, chú ý tới chiếc áo khoác của người thanh vẫn còn để lại ở đó, không khỏi thoáng yên tâm.
Có lẽ, hắn hiện tại đang trốn ở trong thư phòng tự kiểm điểm mình? Diệp Thanh Oánh khẽ cắn chặt môi, cô tức giận người thanh niên có lòng tham không đáy, cùng một lúc muốn yêu cả hai người. Nhưng nhớ lại người thanh niên vừa nãy biểu lộ trạng thái khủng hoảng tuyệt vọng, cô thả lỏng lòng mình, tâm tính dịu dàng trở lại! Diệp Thanh Oánh trên môi lộ ra một nụ cười gượng gạo, một ý nghĩ chợt đến, có lẽ người Diệp gia các cô đời trước nợ hắn sao? Truyện "Quan Lộ Trầm Luân " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)
Trong tai chợt nghe tiếng nước chảy từ phía nhà bếp, Diệp Thanh Oánh trong lòng khẽ động, vội vàng dời bước đi tới. Chỉ thấy cánh cửa bên trong phòng bếp khép hờ một nửa, người thanh niên quay lưng về phía cô, vươn một tay rút ra con dao làm bếp sáng lấp lánh.
- Anh làm gì vậy? Bỏ dao xuống!
Diệp Thanh Oánh thất thanh hô. Theo sau một trận gió dường như ào ào xông vào, hai tay xuyên qua thắt lưng của người thanh niên, giữ thật chặt con dao trong tay của người ấy.
- Anh, anh đang thái rau!
Lương Thần không hiểu ra sao hồi đáp. Chẳng lẽ, hắn ngay cả quyền nấu cơm cũng bị cướp đoạt, bước tiếp theo chẳng phải là bị đuổi ra khỏi nhà, đuổi ra khỏi Diệp gia. Nhưng lập tức, hắn liền hiểu được, cô ấy nhất định là đang hiểu lầm, trong lòng không khỏi mừng như điên. Thanh Oánh quả nhiên còn quan tâm hắn! Nghĩ đến đây, hắn không khỏi có chút ảo não đứng lên. Hắn đừng nên nói là “Anh đang thái rau” mà nên nói "Đừng ngăn anh, anh không muốn sống nữa". Nói không chừng những lời nói ấy có thể cảm động Thanh Oánh khiến cô ấy mềm lòng, sau đó sẽ tha thứ cho hắn!
Lương Thần bỗng nhiên cảm thấy da mặt có chút nóng ran. Hắn tự lúc nào biến thành như vậy? Nhưng trên thực tế hắn lại biết, nếu có thể vãn hồi tình cảm với Thanh Oánh, hắn không ngại tự mình chà đạp lên lòng tự trọng đáng thương!
- Em, em sợ anh cắt trúng tay!
Diệp Thanh Oánh cũng biết chính mình đang cảm thấy rối loạn. Nếu như bình thường cô sẽ không phạm loại sai lầm thấp hèn này, nhưng mà giờ phút này cô bởi vì quan tâm quá nhiều đến hắn mà bị rối loạn. Vừa thấy Lương Thần cầm dao, liền theo bản năng mà liên tưởng đến cái khác! Cô ngượng ngùng, vô lực mà biện minh một câu, sau đó buông tay ra, trong nháy mắt xoay người tính rời khỏi.
Lương Thần cũng không thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy, nhanh chóng quăng con dao làm bếp xuống, chạy đến bên cô gái đang muốn chạy trốn thiết tha ôm vào trong ngực.
Diệp Thanh Oánh không có giãy dụa, chỉ cố nép vào trong lòng ngực người thanh niên run nhè nhẹ. Cô cảm nhận được hơi thở tự trong đáy lòng của người thanh nhiên này truyền đến.
Nếu có sự lựa chọn khác, mấy ai nguyện ý đem người yêu của mình chia xẻ cho người con gái khác, chỉ e rằng người kia là chị em tốt nhất của cô! Nhưng tất cả đã xảy ra. Bất kể là chủ động hay là bị bắt buộc, cô chẳng ngờ tất cả đều đã biến thành sự thật. Cô chưa bao giờ tin tưởng vào quan niệm về số mệnh, nhưng mà ngược lại cô không thể có một lời giải thích hợp lý về vận mệnh cho người yêu, người thân bên cạnh và cho cả chính cô!
Lương Thần khẽ vỗ nhẹ sau lưng cô. Sự uất ức từ trong lòng được dịp tuôn ra. Cũng không biết trải qua bao lâu, cô mới ngừng khóc, tiếng nức nở nghẹn ngào dần dần lắng lại.
Hai tay Diệp Thanh Oánh ôm chặt thắt lưng người thanh niên, cúi đầu nói:
- Anh nhất định phải ôm chặt em. Nếu không, nói không chừng chưa đến một ngày em thật sự sẽ rời khỏi anh!
Lương Thần không nói gì, chỉ dùng hai cánh tay mạnh mẽ ghì chặt lấy cô, đó chính là đáp án trả lời.
- Được rồi, được rồi! Thắt lưng của em sẽ bị anh cắt đứt mất!
Toàn bộ thân thể mềm mại của cô nép sát hoàn toàn trên bộ ngực rắn chắc của hắn. Một bộ ngực lực lưỡng gần như đè ép cô tới mức cuối cùng, một cảm xúc khác thường khiến Diệp Thanh Oánh ngẩng khuôt mặt tràn đầy lệ lên gắt gỏng.
- Thanh Oánh, em phải hứa với anh, đừng rời xa anh!
Nhìn cặp mắt đầy lệ của cô, Lương Thần rất đau lòng. Hắn không biết giờ phút này cô đang nghĩ gì, nhưng hắn có thể nhìn ra được, đối phương hẳn là không rời xa hắn.
Mặc dù như vậy, hắn vẫn muốn chính tai nghe được lời hứa hẹn của cô mới an tâm!
- Anh đây là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của! Người ta không thở nổi!
Diệp Thanh Oánh xấu hổ khẽ thúc nhẹ vào ngực của nam thanh niên, cuối cùng bất đắc dĩ nói:
- Nếu em muốn rời khỏi anh, em sẽ không chờ cho tới hôm nay! Được rồi, để cho em đi rửa mặt!
- Cho anh hôn một cái, anh sẽ để cho em đi!
Lương Thần lòng tham không đáy, tuy là hơi buông lỏng cơ thể cô, nhưng tay hắn vẫn ôm cô chặt cứng không muốn rời.
- Không, không cần!
Diệp Thanh Oánh trong lòng có chút thẹn thùng, mặt đỏ giống như ánh bình minh, ngượng ngùng mà lắc đầu nói.
Khi cô nói không cần, chàng thanh niên phải dựa vào trí tuệ của mình để đưa ra phán đoán chuẩn xác. Phán đoán cô thật sự là không cần, hay là do rụt rè mà giả bộ cự tuyệt? Còn Lương Thần giờ phút này rất chủ quan mà cho rằng, cô ấy rõ ràng đã thuộc về hắn, cho nên hắn không chút do dự cúi đầu, nhanh chóng tiến đến hôn lên bờ môi dịu ngọt mà hắn mơ ước từ lâu.
Nụ hôn đầu tiên của cô, thân thể của cô, trái tim của cô, tất cả đều thuộc về hắn! Mặc kệ dùng thủ đoạn gì, hắn đều không buông tay để cho cô rời khỏi!
Đôi mắt mê hồn của Diệp Thanh Oánh mở thật to. Không hề chuẩn bị tâm lý, cô bị người thanh niên bất ngờ đột kích. Hai cánh môi được đôi môi khác nóng rực dán chặt lên, hơi thở mãnh liệt của chàng thanh niên như một thỏi nam châm chạy vào trong thân thể, khiến đại não cô lập tức ngừng trong giây lát.
Năm giây, mười giây, có lẽ là nửa tiếng. Lúc đầu cô còn giãy dụa sau là thuận theo phối hợp nhịp nhàng, tiếp đến là nụ hôn mãnh liệt chìm trong mê muội. Môi lưỡi hoàn toàn bị xâm chiếm, Diệp Thanh Oánh thỉnh thoảng lại rên rỉ, không còn sức lực chống đỡ những nụ hôn nồng nhiệt của hắn.
Nụ hôn này chính là cái chìa khóa, hoàn toàn đã giải tỏa thể xác và tinh thần của Diệp Thanh Oánh!

Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog